Wellcome to my world!

Câu Dẫn Ngươi Không Thương Lượng | 29 + 30


CÂU DẪN NGƯƠI KHÔNG THƯƠNG LƯỢNG

= c.â.u n.h.ĩ k.h.ô.n.g t.h.ư.ơ.n.g l.ư.ợ.n.g =

Tác giả : Cuồng Thượng Gia Cuồng

Thể loại : hiện đại, 1×1, ngược luyến tình thâm, ngược công ngược thụ, nông rân thụ (sau biến thành MB) câu dẫn công tử nhà giàu lăng nhăng (tra công sau biến si tình công)

Tình trạng : Hoàn (chính văn 44 chương [bỏ 3 chương, còn lại 41 chương] + 3 phiên ngoại)

Nhân vật : Ngô Câu (Tiểu Câu) x Trang Nghiêm

Edit : Hồng Lâu

| 29 |

Buổi sáng tỉnh lại, Tiểu Câu đáng thương chỉ thấy toàn thân không chỗ nào không đau nhức. Ngay cả đi WC cũng cảm thấy khó khăn.

Trang Nghiêm ôm gối nằm trên giường nói : “Nếu không được thì để anh lấy bô cho em giải quyết!”

Nghe thử xem, này mà cũng gọi là tiếng người sao? Đến khi Tiểu Câu quay lại, Trang Nghiêm đã mặc lại quần áo. Điều này không giống với tác phong của Trang Nghiêm. Cuối tuần được nghỉ, Trang thiếu gia nếu không ngủ tới lúc mặt trời lên đỉnh quyết không rời giường.

Thấy Tiểu Câu quay lại, hắn bưng mặt thằng nhóc hôn một cái :

“Mau mặc quần áo vào, cũng lâu rồi em không về nhà, lát nữa anh chở em về nhà ở vài ngày.”

Tiểu Câu trợn mắt : “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Bình thường cũng không thấy Trang Nghiêm cẩn thận như vậy!

“Không có gì! Khoảng cách sẽ giúp chúng ta biết quý trọng nhau, không thể lúc nào cũng dính lấy nhau như vầy, lúc gần lúc xa mới không nhàm chán!”

“Còn trường học thì sao?”

“Anh sẽ xin nghỉ giúp em, giáo viên không nhìn thấy em vài ngày chỉ sợ còn mở tiệc ăn mừng …. A! Con mẹ nó lại cắn người!”

***

Lý Tư Bình thức dậy cũng rất sớm.

Tục ngữ nói “một năm quý ở mùa xuân, một ngày quý ở sáng sớm”. Lý thiếu gia cảm thấy vận khí của mình gần đây rất tốt.

Chuyện tốt gần đây không ít, nhưng khiến gã vui nhất chính là làm Trang Nghiêm thất bại.

Trang Nghiêm có chỗ nào giỏi?

Không phải cha làm quan, mẹ là thương gia, trong nhà không thiếu tiền cũng không thiếu quyền sao? Chính mình có điểm nào kém hắn?! Bình thường ra vẻ nhường hắn một chút cũng không tính cái gì, vậy mà hắn dám leo lên đầu gã ngồi! Trận đánh lần trước đúng một tháng mới hết sưng!

Phi! Cái gì mà tinh anh chứ! Còn xem một tên nhà quê như bảo bối. Mày không để tao sống tốt, tao cũng sẽ làm mày đau tim!

Nghĩ tới cảnh Trang Nghiêm tự mình cắt ngón tay của tên nhà quê kia, Lý thiếu gia không nhịn được cười thành tiếng.

Người đang gặp may thì chuyện tốt đến liên tiếp. Vừa rồi còn nhận được điện thoại. Con đàn bà thúi, còn không phải ca kỹ trong quán bar sao? Còn muốn làm cao với ta. Trên tiền này chỉ có tảng đá đập không bể, không có đàn bà không bị tiền đập bể!

Nhìn xem! Đưa một cái nhẫn kim cương, sáng nay lập tức gọi điện thoại, hẹn gã tối nay tới, nói cái gì mà bạn cùng phòng đi rồi, sợ ở một mình. Đúng là hết lý do mà!

Nhìn vào gương xịt nước hoa, Lý thiếu gia đang suy nghĩ xem làm sao trải qua một đêm mất hồn.

Tối đến, xe dừng trước một khu chung cư. Lý thiếu gia sửa sang lại đầu tóc chuẩn bị đi vào. Tên đàn em lái xe cũng theo sát phía sau gã.

Lý Tư Bình đá hắn một cước : “Mày theo tao làm gì? Không có chuyện cho mày ở đây, lái xe đi! Sáng mai quay lại đón tao!”

Tên đàn em đành xoa mông rời đi.

Lý Tư Bình ấn chuông cửa, cửa từ từ mở ra.

“Cưng ơi, anh đến đây……”

Không đợi gã nói hết, một chiếc khăn tay mang theo mùi gay gay chụp lên mặt gã, mắt Lý thiếu gia đảo một vòng, lập tức hôm mê bất tỉnh.

Chờ tới lúc Lý thiếu gia tỉnh lại, chỉ cảm thấy hạ thân vô cùng đau đớn. Mở to mắt nhìn, một thằng đàn ông to cao đen hôi đang đè trên người gã ra ra vào vào!

Lý Tư Bình thiếu chút nữa sợ tới mức lại bất tỉnh nhân sự. Chuyện này đối với gã rất quen a! Nhưng từ trước tới nay chỉ có gã làm vậy với người khác, đột nhiên lại trở thành nạn nhân, một điểm tâm lý cũng chưa chuẩn bị.

“Thao mẹ mày, mày làm gì đó!”

“Thao mày!” Đối phương đáp rất nghiêm túc.

Đây là một câu trả lời không có tí dinh dưỡng nào hết. Người bên giường lại vui vẻ cười ra tiếng.

Lý Tư Bình xoay người nhìn qua, Trang Nghiêm đang ngồi ghế, tay cầm V8 quay phim.

Nhìn một cái, Lý thiếu gia lập tức hiểu ra mọi chuyện!

“Trang Nghiêm! Thao mẹ mày, mày lại đi tìm người cưỡng gian tao! Mày có còn lương tâm không hả?!”

Đạo diễn Trang vẻ mặt nghiêm túc nói : “Đừng nhìn ống kính, thả lỏng người, ánh mắt mê ly một chút!” Nói xong còn cố ý đưa ống kính lại gần đặc tả hình ảnh.

“Trang đại ca! Trang thiếu gia! Em sai rồi? Anh bảo hắn đứng dậy đi!” Họ Lý bắt đầu khóc nức nở .

“Sao có thể làm vậy được, tuy rằng chúng ta chỉ là dân nghiệp dư nhưng cũng phải có tinh thần nghề nghiệp a. Đến, lão tứ, dùng lực a. Mày xem Lý thiếu gia vẫn còn sức nói chuyện, hầu hạ như vậy mà coi được à!”

Lão tứ vừa nghe xong, dứt khoát ngoắc chân Lý thiếu gia qua đùi, bắt đầu liều mạng chạy nước rút. Tròng mắt Lý thiếu gia khẽ đảo, âm thanh cũng không tính khó nghe.

Trong lòng gã lúc này vừa hối hận lại vừa hận!

Hối hận chính là, đã sớm nghe nói Trang Nghiêm không phải người dễ chọc, nhưng gã vẫn nghĩ Trang Nghiêm chẳng qua chỉ là một thiếu gia ngang ngược, một thằng nhóc mới 19 tuổi thì có thể lợi hại như thế nào? Hiện tại gã mới hiểu, hắn chính là người không gì không dám làm a!

Hận chính là, giữa gã và hắn cũng coi như có quen biết. Không nhìn sư cũng nể mặt phật a. Gã không ngờ Trang Nghiêm lại hận gã đến mức làm ra chuyện như vậy. Ai ngờ hắn ăn miếng trả miếng a! Đúng là không có đạo đức mà!

Chờ giọng hát của gã vang tới mức cao nhất, quá trình lăn đi lăn lại cũng coi như kết thúc.

Trang Nghiêm vỗ vai lão Tứ nói :“Khổ cực rồi!”

Sau đó hướng Lý Tư Bình nói : “Ngài có cần xem lại hay không, có muốn xem so với băng của tôi, cái nào đặc sắc hơn không?”

Lý Tư Bình núp trong chăn, khóc giống như vợ bé.

“Đại ca, em sai rồi. Nể giao tình nhiều năm giữa hai chúng ta, anh tha cho em đi!”

“Cuộn băng này tao để lại cho mày, mày nhớ cất giữ cẩn thận, lúc rảnh có thể lấy ra xem tự sướng giải lao. Còn mấy cái khác, nếu để lộ chuyện ra ngoài, tao sẽ cho người chế thành CD-ROM sản xuất số lượng lớn, trên bìa đĩa ghi “Ngọc diện tiểu lang quân đại chiến hắc mao trường thương quái” (anh chàng mặt trắng chiến đấu với quái vật lông đen cầm thương dài …. Nghiêm ca, bỉ quá =.=||) Ha ha ha, đến lúc đó mày nhất định sẽ nổi tiếng lắm đó!”

Nói xong, Trang Nghiêm còn quan tâm kéo chăn cho gã rồi mới quay người rời đi.

Lý Tư Bình nằm thẳng trên giường, vẫn không nhúc nhích, hai mắt đều toát ra vẻ ác độc! Việc này gã sẽ không để yên!

| 30 |

Những người sống trong hoàn cảnh đặc biệt sẽ có suy nghĩ đặc biệt.

Những người từ nhỏ đã phải sống nhịn nhục, khi làm việc thường lo trước lo sau.

Còn những người luôn thuận buồm xuôi gió, khi làm việc thường không nghĩ ngợi nhiều.

Trang Nghiêm là thiếu gia nhà giàu, từ nhỏ đến lớn gây ra họa cũng có người giúp hắn thu dọn, khiến hắn không biết cái gì gọi là đả kích.

Sau khi rời khỏi hiện trường cưỡng gian, Trang Nghiêm cũng không biết đi đâu cho qua thời gian. Lăng nhăng với người khác, chắc chắn không thể nào. Không phải vì hắn sợ Tiểu Câu, chẳng qua là tạm thời ngoài nhóc thổ sản, với ai hắn cũng không có hứng thú.

Lái xe đến một quán bar quen thuộc, gọi bia, ngồi ở quầy bar buồn chán nhìn đám trai gái nhảy nhót. Có vài người quen biết tới chào hỏi, tất cả đều là bộ dáng muốn nói mà không dám.

Trang thiếu gia lạnh lùng nói : “Bộ nhà bọn mày có người chết à? Có gì nói mau lên!”

Người bị chửi liếm môi nói : “Thì … Gã Lý Tư Bình nói, tối nay mời mọi người tới khách sạn Tinh Hoa … “

Uống một hớp bia, Trang Nghiêm âm hiểm cười : “Chỉ sợ hắn không đi được, Lý ca bị trĩ rồi, không xuống giường được đâu.”

Mọi người nghe vậy trong lòng đều nghĩ : Tội nghiệp! Số hắn đen đủi rồi.

Có người hiểu chuyện bắt đầu nịnh nọt : “Tôi đã nói họ Lý chỉ giỏi khoác lác thôi mà, Trang thiếu gia sao có thể xin lỗi hắn chứ! Vậy mà hắn còn nói sẽ bắt tên nhà quê … A!”

Lời nói còn chưa nói hết, người đã bị Trang Nghiêm nắm cổ áo nhấc lên.

“Mày nói cái gì? Hắn muốn bắt ai?”

“Hôm nay…… sáng nay, tôi thấy hắn bảo thuộc hạ đi theo thằng nhóc nông thôn kia lên xe bus …. “

Trang Nghiêm cầm chìa khóa xe, như cơn gió xông ra ngoài.

Kỳ thật cũng không phải Lý Tư Bình có khả năng biết trước sự việc. Chỉ là gã sợ Trang Nghiêm nhất thời đổi ý, nên lúc đó mới lén phái người theo sau.

Bắt Trang Nghiêm cúi đầu không phải chuyện đơn giản, đương nhiên gã phải nắm chắc cơ hội, lên mặt một phen. Vì vậy một mặt phái người đi bắt Tiểu Câu, một mặt mở Hồng Môn Yến chờ Trang Nghiêm đến giờ sẽ giết gà lấy máu.

Nhưng Trang Nghiêm lại ngầm gài bẫy gã, Tiểu Câu giống như vật trút giận đưa tới cửa. Gã sẽ tra tấn thằng nhóc như thế nào?

Trang Nghiêm ngay cả nghĩ cũng không dám.

Trên đường đi, hắn lái xe phóng như bay.

Còn chưa qua cổng thôn đã thấy một người tóc tai bù xù chạy ra. Nhìn kỹ, đúng là Ngô Việt. Trái tim Trang Nghiêm như bị ai bóp một cái. Hắn vội vàng xuống xe chặn Ngô Việt.

Ngô Việt nhìn chăm chăm Trang Nghiêm, luôn miệng nói : “Em trai tôi bị người ta bắt đi rồi, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”

“Bọn họ nói gì?”

“Cái gì cũng không nói, vừa vào phòng đã trói người, sau đó sẽ mang Tiểu Câu đi. Tôi cũng bị bọn họ trói lại, mãi mới cắt đứt được dây thừng …..”

Trang Nghiêm không còn tâm tình nghe những lời kế tiếp, vội nói : “Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ đem Tiểu Câu về.” Xoay người muốn lên xe.

Ngô Việt theo sát phía sau hắn nói : “Tôi cũng đi!”

Nha đầu béo bình thường thấy Trang Nghiêm đều nói không ra lời, nhưng gặp chuyện liên quan tới em trai lại vô cùng cố chấp.

Trang Nghiêm không có thời gian dây dưa với Ngô Việt, đành để cô lên xe.

Muốn tìm bọn bắt cóc kỳ thật rất đơn giản, dù sao bọn chúng cũng không phải dân chuyên nghiệp. Mấy thứ liên quan tới Lý Tư Bình, chỉ cần nhờ người tra một chút là biết.

Gọi điện thoại cho một người bạn của Lý Tư Bình, gõ vài cái là biết gã có căn biệt thự ở ngoại ô, gần đây họ Lý thường xuyên tới đó làm mấy chuyện phạm pháp.

Đến nơi đã là 7 giờ sáng.

Trang Nghiêm kêu vài người phá cửa. Ngô Việt bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ run, có lẽ vì cô liên tưởng tới lão cha say rượu đạp cửa, nhưng vẫn lấy hết can đảm theo sau bọn họ.

Vào phòng, người ở bên trong xông ra ngoài, bị thuộc hạ Trang Nghiêm chặn lại.

Trang Nghiêm không để ý tới lũ lâu la, xông thẳng vào phòng ngủ trong cùng.

Ngô Việt theo sau chỉ nghe thấy tiếng kêu thét ghê rợn : “Thao — mẹ — chúng — mày!”

Nhìn qua vai Trang Nghiêm, Ngô Việt thấy em trai mình đang nằm trên sàn, nửa người dưới trần truồng, máu chảy ra đọng trên đất đã hóa thành màu đen. Ngoại trừ máu, trên người Tiểu Câu còn có chất lỏng màu trắng.

Ngô Việt không biết Tiểu Câu gặp phải chuyện gì, nhưng Trang Nghiêm biết rõ.

Tiểu Câu của hắn! Lúc nào cũng như chú lừa nhỏ bướng bỉnh vểnh lỗ tai, dậm chân, không nghe lời người khác, hiện tại lại hôn mê bất tỉnh giữa vũng máu!

Một lũ súc sinh!

Hai mắt Trang Nghiêm đều biến thành màu đỏ, gân xanh trên cổ cũng hiện rõ mồn một.

Lý Tư Bình ở trong phòng luống cuống trốn sau người tên thuộc hạ, đến lúc này vẫn giả vờ kiên cường nói : “Ta ….. từ nay chúng ta coi như huề!”

Trang Nghiêm thuận tay cầm cái ghế ném thẳng về phía hai người, gã thuộc hạ đập người vào góc bàn, hôn mê bất tỉnh, chỉ còn lại Lý Tư Bình hứng trọn cơn giận của hắn.

Người ngoài phòng rất biết điều, khóa cửa phòng lại, đỡ để họ Lý chạy ra.

Trang Nghiêm giống như đấu võ đài! Ban đầu là cầm ghế, chai rượu đập, sau đó chỉ dùng nắm tay, vẫn chưa hả giận, nắm tóc họ Lý đập đầu vào tường.

Vừa mới bắt đầu, họ Lý kêu la giống như mổ heo, về sau âm thanh ngày càng yếu đi. Ngô Việt vẫn ngồi một bên ôm em trai thấy không ổn, lớn tiếng hô : “Đừng đánh! Mau dừng tay!”

Có lẽ Trang Nghiêm hóa điên rồi, vẫn liên tục đánh vào người Lý Tư Bình.

Ngô Việt dứt khoát nhào tới ôm chặt lấy Trang Nghiêm.

Người trên mặt đất lúc này đã là một đống bị thịt máu me be bét. Trang Nghiêm dần tỉnh táo lại, giơ chân đá thử, không có phản ứng, lại đặt ngón tay dưới mũi, người đã tắt thở.

Trang Nghiêm hoàn toàn tỉnh táo. Lần này gây ra họa lớn rồi — là tội giết người……

Chờ đến lúc Tiểu Câu tỉnh lại, đã thấy mình nằm trong bệnh viện.

Canh giữ trước giường bệnh không phải Trang Nghiêm, cũng không phải chị, mà là cảnh sát. Thấy Tiểu Câu tỉnh liền dùng ngữ điệu lạnh như băng xét hỏi vụ án.

Tiểu Câu có cảm giác bị gạt.

Sau đó vài vị bác sĩ tới, nói cái gì pháp y đến kiểm tra miệng vết thương.

Tiểu Câu nổi giận, chỗ bị thương trên người cậu sao có thể để người khác nhìn thấy? Nhưng mấy người bác sĩ kia lại nói cậu phải hợp tác để điều tra vụ án.

Chờ đến khi kiểm tra toàn bộ vết thương cậu, qua ánh mắt của nhóm bác sĩ, Tiểu Câu nhận thấy có điểm bất thường.

Mặc quần áo xong, chôn mình trong chăn. Cậu từ chối nhớ lại tình cảnh tối đó, yêu cầu của đám cảnh sát kia chẳng khác nào muốn cưỡng gian cậu lần thứ hai.

Tiểu Câu bất an chờ Trang Nghiêm tới đón mình.

Vết thương rất nghiêm trọng, không thể xuống giường. Tiểu Câu da mặt mỏng, muốn đi vệ sinh cũng không dám làm phiền tới mấy cô hộ sĩ. Vài ngày trôi qua nhưng vẫn không có ai tới tìm cậu.

Sau đó luôn có vài hộ sĩ tới nhìn cậu chỉ trỏ. Trong lòng Tiểu Câu rất buồn, cậu đã không còn là Tiểu Câu sạch sẽ trước kia, Trang Nghiêm ca nhất định không muốn cậu nữa. Nghĩ vậy, trong lòng lại cảm thấy đau đớn.

Gọi hộ sĩ, nhờ cô ấy giúp liên lạc với chị mình. Hộ sĩ nghe vậy, ánh mắt lại càng kỳ quái.

Rốt cục, Tiểu Câu cũng biết được đáp án.

Hộ sĩ đưa tờ báo cho Tiểu Câu.

Trên trang đầu tờ báo, theo thường lệ ghi tiêu đề gây chú ý hấp dẫn độc giả – Em trai bị người ta cưỡng dâm, chị gái chính tay đâm kẻ thù!

Còn có một tấm ảnh một cô gái bị còng tay, tuy phần mắt bị làm nhòe, nhưng Tiểu Câu liếc qua đã nhận ra đó chính là chị mình – Ngô Việt!

Tiểu Câu trừng mắt đọc bài báo. Có thể đọc, nhưng cậu lại không hiểu bọn họ muốn nói gì.

Chị cậu sao có thể giết người?

Ai làm ơn tới giải thích giúp cậu rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Nếu như đây đều là thật sự, liệu chị cậu có bị xử bắn không?

Ai có thể đến giúp cậu đây?

Tiểu Câu chỉ có thể nghĩ đến Trang Nghiêm. Dùng điện thoại bệnh viện gọi tới số Trang Nghiêm, chỉ nghe tiếng thông báo tự động.

Bất chấp vết thương trên người, Tiểu Câu làm ầm ĩ đòi ra viện, cậu phải đi thăm chị. Cậu muốn hỏi rõ, trong lúc mình hôn mê rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

9 responses

  1. Hay đúng là thỏa lòng mong chờ, cuối cùng bạn ra chương mới rất nhanh a. Cuộc sống của 2 người đã rẽ sang 2 hướng khác nhau

    Tháng Năm 23, 2012 lúc 12:02 sáng

  2. Ôi trời ơi, lần đầu tiên thấy thương bạn Việt quá:(( Có lẽ bạn ấy tự nguyện gánh tội cho Trang Nghiêm chăng? Biết ngay cái kiểu bạo lực này thế nào cũng gây họa mà T_______T Nhưng nếu xét theo tình hình thì hẵng còn chưa chắc tệ đến thế. Vì rõ ràng đây là một vụ cưỡng dâm, chị gái có giết người cũng được coi là hành vi tự vệ, nếu tòa có xét xử sẽ k đến nỗi nào. Trường hợp này bất cứ ai cũng có thể kích động, chỉ cần chứng nhận tâm lý lúc đó tinh thần bị cáo bị kích thích quá mạnh, dẫn đến không thể khống chế hành động của chính mình, sinh ra hành vi bạo lực hoặc vượt ngoài lý trí, thì có lẽ sẽ không sao. Theo tui thấy cho Ngô Việt nhận tội là dở, vì cô tỉnh táo, rất khó để dùng cái này áp dụng, nếu để Trang Nghiêm lãnh có khi còn hay hơn, vì theo như lời cậu ta nói thì đã từng đi bs tâm lý và khám ra bệnh bạo lực tiềm ẩn, có nghĩa là có tiền sử bệnh về tinh thần, chuyện hành vi phát sinh trong lúc nóng giận là hòan tòan không thể khống chế như người bình thường, khả năng được tòa chấp nhận càng cao hơn.

    Haha, sorry bà=)))))))))))) Tui lại bị bệnh nghề nghiệp, cứ thấy ba cái vụ án này nọ là lại ngứa nghề ứ chịu được=))))))) Nhịn không nổi lại lảm nhảm dài dòng, lảm nhảm xong mới nhận ra đây chỉ là truyện thôi=)) Sống chết quyết định sao thì do bà tác giả chứ hêm phải luật pháp=)))))))))))))))

    Nói chung là ngóng tiếp, sắp tới đoạn hồi hộp rồi. Dù gì Trang Nghiêm cũng chỉ là một đứa nhóc, bồng bột lắm, không biết sẽ giải quyết vụ này ra sao? Với cả sau chuyện này, Tiểu Câu rõ ràng đã mang trong mình nỗi mặc cảm to lớn, tất nhiên sẽ biến thành hai con đường – một là tránh mặt Trang Nghiêm, sống cuộc đời an phận ở nông thôn, dần dà tin tức lắng xuống mng cũng sẽ quên mất cậu là ai – hai là thằng bé tội nghiệp nghĩ mình dù sao cũng “dơ” sẵn rồi, không còn mặt mũi và cũng không có khả năng trở về với Trang Nghiêm nữa nên buông thả bản thân, đi làm MB kiếm tiền luôn=)))))))))))) (khả năng này không biết xảy ra k, đóan đại=))))))))))))))) Tui chưa coi truyện nhưng đa số Đam mỹ đều như vậy=)) Em thụ rất hay tự ti rồi rút ra quyết định kiểu đáng chém như vậy đó T__________T)

    Tháng Năm 23, 2012 lúc 9:42 sáng

    • bà quên nhà bạn Nghiêm làm chức to rồi ah, vấn đề ở đây ko phải là ai ngồi tù mà là cái tiếng giết người. Còn Tiểu Câu thì sao í hả, cứ đọc tiếp sẽ biết. À mà bà tin lời bạn Nghiêm làm tui bùn cười quá, bạn í nói vậy để dọa thằng kia thôi, nghĩ sao mà một kẻ thông minh tự cao như bản lại tự nhận mình tâm thần chứ, nếu đó là sự thật thì càng ko thể có chuyện bản tự mình nói ra.

      Ps : 2 chap tiếp sẽ có cảnh khiến mọi người muốn tùng xẻo bạn Nghiêm, tôi đã chuẩn bị sẵn đá để chọi bản, nhưng Tiểu Câu đã tự mình trả thù rồi. Ai, bao h mới có mạng lại đây ;__;

      Tháng Năm 23, 2012 lúc 1:07 chiều

      • Tui thì k cần đá dép các loại, ném mệt lắm=)))))))))) Tui quyết định sẽ ngồi chơi dòm bạn Nghiêm bị bạn Tiểu Câu hành (dù gì cũng biết trc bạn Tiểu Câu k phải dạng hiền rồi, cần gì mình ra tay, để bản ra tay đc rồi=)))))))))

        Ờ về vấn đề xã hội thì đúng là mang tiếng mệt lắm=)) Quên mất bố bạn Nghiêm còn làm quan to nữa chứ, vậy có ngu mới đi nhận tội (ôi lương tâm nghề nghiệp=))))))))))))))))))

        Tháng Năm 24, 2012 lúc 8:36 sáng

  3. haiz, có lẽ vì vụ này mà em Tiểu Câu hận Trang Nghiêm, oan nghiệt mà, anh Nghiêm cũng vì quá thương em mà hóa điên lúc đó chứ bộ
    ôi, bao giờ mới giải được nỗi oan này cho anh Nghiêm a trời

    Tháng Năm 23, 2012 lúc 9:34 chiều

  4. Pingback: :: CÂU DẪN NGƯƠI KHÔNG THƯƠNG LƯỢNG :: « +-. Hồng Lâu Các .-+

  5. Trời….. Có rape nữa hả…… Mình đọc sợ nhất là thụ bị rape =((( làm MB thì coi như mắt nhắm mắt mở cho qua chứ còn bị rape nữa………….. =(( nhưng vậy nó mới có cao trào của truyện -.-

    Tháng Hai 25, 2013 lúc 9:51 chiều

  6. Mẹ nó, ta phải thao chết tên họ Lý kia, đúng là không sợ chết liền cho hắn chết là đúng rồi!!!!!!

    Tháng Mười Hai 1, 2014 lúc 10:16 chiều

(≧∇≦) | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | [* ̄︶ ̄]y | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s