Wellcome to my world!

Câu Dẫn Ngươi Không Thương Lượng – 13 + 14


CÂU DẪN NGƯƠI KHÔNG THƯƠNG LƯỢNG

= c.â.u  n.h.ĩ  k.h.ô.n.g  t.h.ư.ơ.n.g  l.ư.ợ.n.g =

Tác giả : Cuồng Thượng Gia Cuồng

Thể loại : hiện đại, 1×1, ngược luyến tình thâm, ngược công ngược thụ, nông rân thụ (sau biến thành MB) câu dẫn công tử nhà giàu lăng nhăng (tra công sau biến si tình công)

Tình trạng : Hoàn (chính văn 44 chương [bỏ 3 chương, còn lại 41 chương] + 3 phiên ngoại)

Nhân vật : Ngô Câu (Tiểu Câu) x Trang Nghiêm

Edit : Hồng Lâu

| 13 |

Cái véo này của Tiểu Câu thật độc, của Trang Nghiêm sưng to rồi, hắn có cảm giác trên người như nhiều thêm hai lạng thịt a. Thật vất vả được Tiểu Câu vịn đến ngồi trên ghế salon, hai chân cũng không dám nhấc lên. (khụ, cái ấy ấy của bạn Nghiêm bị sưng nên to hơn, vì vậy bạn í mới nói là nhiều thêm 2 lạng thịt, có ai ko hiểu hem *đỏ mặt*)

“Nếu không được, chúng ta sẽ tới bệnh viện?” Tiểu Câu sụt sịt nói, trong lòng thầm tính toán phải chuẩn bị bao nhiêu tiền thuốc men.

“Cút qua một bên! Còn sợ anh mày chưa đủ dọa người sao!” Có đánh chết Trang Nghiêm cũng không đi.

“Chuyện này đâu phải tại em! Ai bảo anh thích đùa giỡn lưu manh* như vậy!” Cái này cùng lắm chỉ coi là phòng vệ chính đáng thôi? (đùa giỡn lưu manh : lưu manh ở đây là chỉ tính chất sự đùa giỡn thái quá, đùa giỡn một cách vô sỉ, là tính từ, không phải danh từ ám chỉ em Câu là lưu manh bị anh nghiêm đùa giỡn nha, 2 cái này khác nhau a ^^ chap trước ta quên chưa chú thích)

“Mày là đàn ông, để anh mày chiếm tiện nghi một tí thì mất miếng thịt nào hả? Mày thì hay rồi, giờ anh mày tự nhiên lại nhiều thêm một miếng thịt!” Không biết bên ngoài tí nữa có tuyết rơi không, nếu thế mình đúng là Đậu Nga* chính hiệu. (Nhân vật Đậu Nga trong vở kịch Đậu Nga Oán, điển hình của những người bị vu oan hãm hại … hừ, bạn Nghiêm mà oan uổng nỗi gì =3=)

Tiểu Câu có phần bị Trang Nghiêm lừa gạt, cảm thấy vừa rồi mình đúng là làm hơi quá.

“Anh có đói không? Để em đi lấy đồ ăn nóng nhé.”

Trang Nghiêm hừ hừ mũi : “Đi rót nước lại đây.”

Người hầu nhỏ giống như nhận thánh chỉ, hấp tấp đi rót nước. Sau đó Trang Nghiêm giống như đại gia sai khiến Tiểu Câu hết việc này đến việc khác, một hồi gọt hoa quả một hồi pha cà phê, chỉ còn thiếu bắt đấm chân cho hắn nữa thôi.

Hắn phát hiện thằng nhóc này lúc không phát tác tính tình ngang ngạnh như con lừa thì quả thực rất đáng yêu, bảo làm cái gì thì làm cái đó, lúc pha cà phê thì nghiêm khắc căn cứ theo chỉ thị của Trang Nghiêm điều chế cà phê theo tỉ lệ chuẩn, cẩn thận đến nỗi giống như đang hạ độc người ta vậy.

Sau khi ăn no hai người lại cùng nhau xem TV. Tiểu Câu xem một hồi lại quay sang nhìn Trang Nghiêm, bộ dáng muốn nói lại thôi. Trang Nghiêm làm bộ không phát hiện, nghĩ thầm : Cho thằng nhóc nhà mi nhịn chết luôn!

Cuối cùng, Tiểu Câu rốt cục nhịn không được.

“Anh….. em hỏi anh cái này nhé……”

“Gì?”

“Cái kia…… Con trai trên thành phố có thể hôn con trai sao?”

“Ừ.”

“Con trai với con trai cũng có thể làm cái kia?”

“Đương nhiên là có thể.” Nói xong còn dùng ánh mắt khinh bỉ liếc Tiểu Câu.

“A……” Tiểu Câu nghe xong lại lâm vào trầm tư.

Trang Nghiêm nửa dựa vào đệm sô pha, híp mắt nhìn chằm chằm Tiểu Câu.

Khuôn mặt nhỏ gầy hơi ngăm đen, ánh sáng chiếu vào bên mặt khiến hắn có thể nhìn rõ đám lông tơ mịn màng, tựa như trái cây vẫn còn non không tính ngon miệng nhưng dù sao vẫn lộ ra cảm giác mới mẻ hấp dẫn. Nghĩ một hồi, máu toàn thân lại bắt đầu chảy xuống, kết quả “A” một tiếng, Trang đại thiếu gia mặt lại trắng không còn chút máu. Mẹ kiếp, quên mất lão nhị đang bãi công.

Tiểu Câu bị tiếng “A” này giật tỉnh.

“Làm sao vậy?”

“Không có việc gì!” Trang Nghiêm đổi lại nhìn chằm chằm trần nhà, nghĩ thầm : Con mẹ nó chứ, nếu thật sự bị phế, dù thằng nhóc nhà mi có đáng yêu như thế nào, ông mày cũng phải phế mày mới hả dạ !

Tiểu Câu ngược lại tinh thần tỉnh táo, áp vào bên người Trang Nghiêm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng nói : “Anh … lại mở cái phim hôm trước đi!”

Khuôn mặt nhăn nhó vì đau, Trang Nghiêm tức giận nói : “Đi ra rạp chiếu phim của thôn mà xem!”

Tiểu Câu đụng phải bụi gai, ánh sáng trong mắt cũng biến mất, thân thể lùi lại, ủ rũ ngồi xuống chỗ cũ.

Nhìn cậu như vậy, Trang Nghiêm lại có điểm không đành lòng .

“Vào phòng mở ngăn kéo cầm lại đây.”

“Không cần!” Tốt tốt, con lừa chết tiệt đã quay lại rồi.

Trang Nghiêm nghĩ thầm mình và Tiểu Câu có chung một điểm, đều là binh khí thời thượng cổ — tiện! Kéo không đi, đánh trúng là rút lui.

“Tốt tốt, anh bị mày làm bị thương, bây giờ còn phải thay mày đi lấy đĩa nữa?”

Mao lừa bị vuốt thuận, Tiểu Câu liền ngoan ngoãn đi lấy đĩa.

Trên màn hình vừa hiện ra hình ảnh, Trang Nghiêm mới phát hiện mình chẳng những tiện còn thiếu trí não, tình huống hiện tại của mình sao có thể dính tới chữ “sắc”?!!

Trong TV “a a ư ư”, Trang Nghiêm nhắm mắt, nghĩ : Cải trắng trong thành không biết bao nhiêu tiền một cân, đồng chí nông dân vất vả làm cả năm cũng không bán được giá tốt…… WC trong nhà hình như bị tắc, phải gọi người tới làm thông mới được ……. Muốn luyện thần công, quả nhiên phải tự cung a, muốn có thành tựu ngàn vạn lần không thể để tạp niệm quấy nhiễu …

Trong đầu đang luyện “thần công”, trên miệng lại có cảm giác một thứ mềm mềm ấm ấm chạm vào. Trợn mắt ra nhìn, thằng nhóc hư hỏng no bụng lại nổi tư dâm, không biết từ lúc nào đã bò tới miệng mình.

Con mẹ nó, Trang Nghiêm có điểm hoài nghi Tiểu Câu là cố ý. Miếng thịt tươi bên miệng này thật sự có thể nghẹn chết người a!

Mặc kệ! Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu. (Mẫu đơn hoa hạ tử, dã quỷ tố phong lưu =)) =)) =)))

Trang Nghiêm mặc kệ bất cứ giá nào, há miệng dùng sức hấp lưỡi Tiểu Câu. Nhất thời trong TV ngoài TV đều nóng lên kịch liệt. Trong ánh sáng mập mờ, giữa tiếng rên rỉ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng hít thở gấp gáp.

[Trang Nghiêm thuyết minh, tình tiết này chỉ do hư cấu, chớ bắt chước, tự gánh lấy hậu quả.]

(Hồng Lâu : có bạn nào không hiểu ý cảnh báo của Nghiêm đại ca hem ;)) ts anh =)))

| 14 |

Người tuổi trẻ ít ra cũng có điểm tiền vốn, ngủ một giấc dậy chỗ sưng cũng đã tan hết.

Trong nhà hai ngày không có người lớn, hai người cũng không đi ra ngoài chơi, ở trong nhà nấu cháo*. (nấu cháo là một việc rất lâu, ở đây được ví việc hai bạn ở lâu trong nhà, không phải ở nhà hai ngày để nấu cháo nha, mà tự nhiên nghe “nấu cháo” lại nhớ món “cháo lưỡi” mấy bạn gay hay nói =)) =)) =)))

Tiểu Câu trải qua dạy dỗ của Trang Nghiêm, nhân sinh quan dần dần lệch a lệch, càng ngày càng cong.

Cậu phát hiện hóa ra có việc so với lấy trứng chim bắt cá còn vui hơn. Trang Nghiêm coi như có lương tâm, biết rõ thằng nhóc còn nhỏ, không thể quá phận [ Cuồng : đều bắt cóc hài tử nhà người ta đi vào con đường tà đạo rồi còn không quá phận cái gì a? -__- |||] chỉ luyện tập một số chuyện. Trang Nghiêm muốn dùng miệng nhưng Tiểu Câu sống chết mặc kệ, nhưng lạp xưởng trong tủ lạnh thì cậu ta ăn không ít a.

Trang Nghiêm có điểm mất hứng, mắng Tiểu Câu giả vờ đứng đắn.

Tiểu Câu giải thích : Trong miệng mà ngậm cái gì mặn mặn là lại muốn cắn.

Lúc nói vẻ mặt đúng là ngây thơ vô số tội, nhưng Trang Nghiêm chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, miệng rắc nửa ngày mới khép lại, nghĩ nghĩ nói : “Cái gì, trong tủ lạnh còn rất nhiều lạp xưởng, đừng để bị đói, ăn nhiều một chút.”

Xế chiều hôm nay, Tiểu Câu dùng phòng tắm nhà Trang Nghiêm xông hơi, xông được một lúc, Trang Nghiêm chui vào, bảo là muốn giúp cậu mát xa. Xoa xoa xoa xoa, dừng lại ở chỗ kia, trong miệng còn lầm bầm : “Sao lại bẩn như vậy? Không được, phải tắm cho sạch!”

Tiểu Câu ngồi ở bên hồ tắm, dựa lưng vào người Trang Nghiêm, vui vẻ cười khanh khách, hai mắt híp lại thành khe nhỏ, chỉ chốc lát đã bắt đầu rên rỉ. Trang Nghiêm rất thích nghe giọng của Tiểu Câu. Mặc dù là thổ sản vùng núi, nhưng đứa nhỏ này sao lại có âm thanh ngọt dính như thế chứ? Nghe một hồi phía dưới đã cứng ngắc!

Thở hổn hển, Trang Nghiêm ngậm lấy vành tai Tiểu Câu, dùng hàm răng cùng đầu lưỡi nhiều lần tra tấn điểm mềm mịn, Tiểu Câu bị cái này lúc lên lúc xuống làm cho không xong, thanh âm càng lúc càng lớn. Trang Nghiêm cũng bị kích thích không kiềm chế được, nhoáng cái đã đè Tiểu Câu xuống sàn, ngón tay bắt đầu đâm vào mông.

“Tiểu Câu…… anh không được rồi …… để anh vào đi.”

Kỳ thật, Tiểu Câu cũng rất hiếu kì, làm sao mà diễn viên trong phim lại thoải mái như vậy a ! Vì vậy cũng không lên tiếng.

Trang Nghiêm thuận tay cầm chai sữa tắm coi như dầu bôi trơn, cho ngón tay trượt vào, Tiểu Câu lúc đầu còn cắn răng chịu đựng, nhưng về sau càng lúc càng đau đến không chịu nổi, không muốn làm tiếp.

“Đứng dậy, đau!”

Trang Nghiêm đều đỏ mắt, sao có thể nghe lọt? Một tay đè lại Tiểu Câu, tay kia nắm tóc cậu, chỉ để ý bản thân thoải mái. Tiểu Câu dứt khoát “gào khóc” kêu la thảm thiết, khiến cho phòng tắm chẳng khác gì phòng đồ tể.

Đợi Trang Nghiêm phóng ra hết, buông tay ra, Tiểu Câu hung dữ đẩy hắn sang một bên.

“Mẹ kiếp, đau chết ông mày rồi! Hậu huyệt mấy người trong phim làm bằng xi măng à ! Gạt người, thoải mái cái rắm!”

“Lần đầu tiên làm sẽ đau, hai lần là quen thôi. Lần tới sẽ để em thoải mái.”

Tiểu Câu trừng mắt nhỏ, coi tôi là trẻ con thật sao.

“Anh, em thấy anh ngược lại thật sự rất thoải mái, hay để em đè anh nhé!”

“Đệt, lông mày đủ dài sao? Vẫn còn non lắm!”

Xong! Một câu này khiến con lừa Tiểu Câu nổi dậy.

Tiểu Câu cũng không để ý cái mông đau, “Vụt” thoáng cái đã lẻn đến trên người Trang Nghiêm, nhắc tới việc non lại khiến cậu muốn đùa giỡn lưu manh.

Chuyện khác nhường một chút cũng không sao, nhưng chuyện lớn như vậy, Trang Nghiêm sao có thể hàm hồ!

Cánh tay rắn chắc vung một cái khiến Tiểu Câu văng qua một bên, kết quả lại quá mức, gáy Tiểu Câu đập vào cạnh bồn tắm, “cạch” một tiếng.

Tiểu Câu bị đập đầu, cảm thấy chóng mặt, nhìn Trang Nghiêm thay đổi sắc mặt còn buồn bực ! Kết quả cảm giác trên cổ có nước nhỏ xuống, tiện tay sờ một cái, cả tay đều là máu tươi.

Còn đang sững sờ đã bị Trang Nghiêm bế lên.

“Tổ tông! Mày đúng là tổ tông sống của anh mà!”

Mẹ kiếp, tình trạng khẩn cấp không thể trì hoãn, phải cứu sống. Mẹ nó, ông mày hôm nay có chơi SM đâu!

May mắn Trang Nghiêm đánh nhau không ít, nói không đổ máu là lừa gạt. Còn nhớ rõ phải mặc quần áo cho cả hai, bằng không chạy trần truồng một hồi, lực sát thương càng mạnh.

Vào trạm y tế của thôn, trực ban đơn giản nói miệng vết thương quá lớn, phải đến bệnh viện khâu lại.

Xe trong nhà bị người lớn lái đi rồi, chỉ còn lại mô tô của Trang Nghiêm. Trang Nghiêm đặt Tiểu Câu vào chỗ ngồi phía sau, Tiểu Câu vừa ngồi xuống, “A” một tiếng liền nhảy dựng lên, kết quả đầu mất máu quá nhiều, lại đứng dậy quá mạnh, cả người thiếu chút lăn xuống đất. Trang Nghiêm ôm lấy Tiểu Câu, tìm kế sách khác : Có!

Chạy đi thuê một chiếc máy kéo, hai người cứ thế ngồi bên trong chiếc xe “xình xịch xình xịch” lên thành phố.

Trên đường đi, đường đất gập ghềnh, Tiểu Câu bị lăn qua lăn lại mệt chết người. Khuôn mặt đen hệt như lừa giờ lại có chút trắng bệch. Trang Nghiêm chỉ có thể ôm cậu ngồi trên đùi mình, tránh một ít xóc nảy. Một thân quần áo hàng hiệu cọ một hồi bị máu nhiễm đỏ.

Tiểu Câu nằm ở trong lòng hắn, chẳng biết tại sao, trong lòng cảm thấy rất đắc ý .

Có người lo lắng cho mình, thay chính mình sốt ruột thật tốt……

Còn nhớ lúc nhỏ, mình bướng bỉnh bị thương, mẹ luôn mắng chửi mình, sau đó lại ôm mình vào lòng như thế này. Nếu may mắn còn có thể được ăn chè trứng gà (đường thủy kê đản), lòng đỏ ở trong nước chè, rất hiếm khi được thấy, cắn một miếng trôi xuống bụng, lại uống thêm một ngụm chè — ngọt a!

Nghĩ đi nghĩ lại, nước mắt lại chảy ra, rơi xuống cùng bụi.

Trang Nghiêm cho là Tiểu Câu bị đau, vuốt mặt cậu giống như dỗ mèo mà an ủi : “Nào, cũng sắp đến rồi, vào thành anh mang em đi ăn chân gà chịu không!”

“Em muốn ăn chè trứng gà……”

“Ừ, cho dù em muốn ăn trứng khủng long, anh cũng sẽ tìm người lấy về cho em!” Trang Nghiêm gấp đến độ có điểm miệng chạy đầy xe lửa.* (nói khoác)

Tiểu Câu không lên tiếng, nhắm mắt lại, đột nhiên hy vọng máy kéo vĩnh viễn chạy như vậy, cho dù máu trên người chảy hết cũng không sao ……

Chap này vừa hài vừa buồn, giống như câu chuyện này, bi hài lẫn lộn, thật khiến lòng người ta mềm nhũn a …

Du lịch Việt Nam, chè hột gà trà tàu

 

chè trứng gà

 

4 responses

  1. Pingback: :: CÂU DẪN NGƯƠI KHÔNG THƯƠNG LƯỢNG :: « +-. Hồng Lâu Các .-+

  2. haiz .2c nay pink ghe ak ^^

    Tháng Ba 25, 2012 lúc 5:13 chiều

  3. má ơi, cái bát chè hấp dẫn thế ế ế…………….
    muốn luyện thần công phải tự cung, ohoho, trường hợp anh Nghiêm thì đúng òi, chớ ai mà cũng như anh thì còn đâu công với thụ cho hủ nữ chúng ta ăn nữa a
    “trong miệng mà ngậm cái gì mặn mặn lại muốn căn” -> sặc nước miếng nhất câu này, anh Nghiêm ngàn vạn lần phải cho em ăn no lạp xưởng trước khi “làm việc” a, ko 1 lần lại 1 lần “tăng cân” thêm mấy lạng thịt a ^^

    Tháng Ba 26, 2012 lúc 10:51 chiều

  4. =(( thương em tiểu câu, đời em khổ quá

    Tháng Hai 25, 2013 lúc 9:46 sáng

(≧∇≦) | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | [* ̄︶ ̄]y | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s