Wellcome to my world!

Câu Dẫn Ngươi Không Thương Lượng – 4 + 5


CÂU DẪN NGƯƠI KHÔNG THƯƠNG LƯỢNG

= c.â.u  n.h.ĩ  k.h.ô.n.g  t.h.ư.ơ.n.g  l.ư.ợ.n.g =

Tác giả : Cuồng Thượng Gia Cuồng

Thể loại : hiện đại, 1×1, ngược luyến tình thâm, ngược công ngược thụ, nông rân thụ (sau biến thành MB) câu dẫn công tử nhà giàu lăng nhăng (tra công sau biến si tình công)

Tình trạng : Hoàn (chính văn 44 chương [bỏ 3 chương, còn lại 41 chương] + 3 phiên ngoại)

Nhân vật : Ngô Câu (Tiểu Câu) x Trang Nghiêm

Edit : Hồng Lâu

| 4 |

Ra khỏi hộp đêm thì trời đã tảng sáng .

Tiểu Câu không đi xe. Đi bộ 10 phút theo đường Lâm Ấm là tới chỗ cậu đang ở.

Đó là một khu chung cư vừa cũ lại vừa bẩn. Kỳ thật, nếu tính thu nhập của Tiểu Câu thì cậu đã có thể mua một căn hộ cao cấp, nhưng cậu không muốn dùng tiền vào việc này. Tiền của Tiểu Câu, ngoài đồ ăn đồ mặc trên người, căn bản đều gửi vào ngân hàng.

Dựa vào ánh sáng mờ ảo ở cầu thang, đi vào một căn phòng đơn độc trên tầng 5. Tiểu Câu nhanh chóng móc chìa khóa, mở cửa, đóng chặt, thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Cảm giác tự do tự tại khi chỉ có một mình chậm rãi lan toàn thân. Ném mình lên giường, nhắm mắt lại, Tiểu Câu nằm suy nghĩ những việc làm sau này.

Trang Nghiêm…… Trang Nghiêm…… Trang Nghiêm, một cái tên dường như đã quên từ lâu, lại bị đống phân chó của tiểu bạch kiểm kia lật lại.

Trong phòng không bật đèn, một mảnh yên tĩnh, dần dần, hơi thở của Tiểu Câu càng ngày càng nặng.

Cuối cùng ngưng kết thành một câu nghẹn ngào –“Trang Nghiêm! Tôi x mẹ anh!”

Mẹ Tiểu Câu lúc còn sống đã từng nói : “Đời người đều có vài cột mốc, hoặc điểm quan trọng, chỉ cần có thể vượt qua quá khứ là tốt rồi.”

Bất hạnh của bà là gả cho bố Tiểu Câu – một tên nát rượu bị què chân. Bất hạnh của bất hạnh, bà không vượt qua được cột mốc này, năm Tiểu Câu 10 tuổi uống nông dược tự sát. Trước khi tự sát, bà và chồng xảy ra cãi vã, bị chồng dùng gậy đánh vỡ đầu, máu tươi chảy ròng ròng.

Mà nguyên nhân cãi nhau chỉ vì khi chồng không ở nhà, bà ốp trứng gà cho hai đứa con ăn.

Nửa bình thuốc trừ sâu DDVP đã kết thúc bất hạnh của bà khi còn sống. Đem hai đứa con để lại cho một gã keo kiệt đến nỗi tiếc của con mình ăn.

Kí ức trong đầu Tiểu Câu trước giờ vẫn không rõ ràng, mỗi ngày đều tự kỷ lải nhải mẹ đã không còn.

Chết tử tế không bằng còn sống!

Cậu luôn âm thầm nhắc nhở bản thân mình, phảng phất như vẫn còn ức nghẹn với bà mẹ vô tình đã bỏ lại mình và chị. Có lẽ ý nghĩ này đã khiến cậu sống dai như một con gián.

Người cha què chân kia vẫn không biết thương con mình, bà vợ chết rồi thì càng mê uống rượu đánh bạc, thành loại rác rưởi đến người trong thôn cũng không chịu nổi, mà con cái của ông ta vì vậy cũng không được ai vui vẻ chào đón.

Sau khi thổn thức đồng tình với thân thế bất hạnh của hai đứa trẻ, mấy cô mấy bà càng vui mừng nhìn tư thế đi đường của Tiểu Câu mà phán cậu sau này nhất định sẽ trở thành một con ma bài bạc.

Bọn nhỏ trong thôn càng học theo người lớn bắt nạt hai chị em họ.

Người chị vốn học rất giỏi, sau khi mẹ mất phải bỏ học ở nhà, tính cách vốn hướng nội lại càng trở nên ít nói, bị người khác bắt nạt cũng chỉ biết trốn ra một chỗ khóc. Tiểu Câu giống như một chú chó săn nhỏ bảo vệ cho chị mình, thân thể gầy ốm tong teo mỗi khi đánh nhau lại hung ác giống như không thiết sống, điểm ấy lại có phần giống lão cha chỉ biết bạo ngược gia đình của cậu.

Lâu dần, không ai còn dám trực tiếp ra mặt bắt nạt bọn họ. Vì vậy nên khi Tiểu Câu biết Trang Nghiêm dám làm tổn thương chị mình, rất nhiệt tình đi tìm hắn tính sổ.

Nhưng cậu sao có thể biết, đừng nhìn Trang Nghiêm như bọn trẻ ở thành phố không biết gì mà khinh thường. Trang đại thiếu gia từ năm 4 tuổi bắt đầu luyện nhu đạo (Judo), không thiếu những lần thực chiến ra trò, nổi tiếng là vua oánh lộn!

Vì vậy một tên hoang dã như Tiểu Câu sao có thể là đối thủ của hắn? Tiểu Câu và Trang Nghiêm xem như không đánh không quen biết.

Nhưng Tiểu Câu chắc chắn không nghĩ tới, cậu đã gặp một người trở thành một điểm quan trọng, một cột mốc trong đời cậu ……

| 5 |

Sau vụ đánh nhau đó, trên mấy con đường nông thôn thường xuyên thấy hai tiểu tử như trâu điên không vừa mắt nhau. Mặc dù không giống như lúc đầu hở tí là lao vào húc nhau nhưng mỗi lần nhìn thấy nhau là cả hai lại “phì” một bãi nước miếng, than bản thân xui xẻo.

Lúc ấy là giữa hè, vào những ngày đỉnh điểm, cái nóng tưởng như có thể đem người ta nướng chín. Sông suối ao hồ, thậm chí là vũng nước trong thôn đều bị mấy đứa trẻ cởi truồng trưng dụng làm chỗ chơi đùa, nghịch nước.

Trang Nghiêm đội mũ che nắng, liếc mắt nhìn mấy cặp mông trắng trong ao, khinh thường nhếch miệng.

Biệt thự của ông ngoại mặc dù cái gì cũng xây đủ hết nhưng dù sao cũng là dành cho người già ở nên không có bể bơi. Việc này khiến Trang thiếu gia đã bị nghẹn suốt mấy ngày nay. Người nào ở trong phòng mở máy lạnh nhiều ngày mà không thấy mệt chứ?!!! Muốn hắn cùng một đám trẻ con tạt nước, nằm mơ cũng đường tưởng. Vì vậy, sau một vòng quanh thôn, cuối cùng Trang Nghiêm cũng tìm được một chỗ yên tĩnh – vùng núi hẻo lánh lưng chừng núi quanh một hồ nước. Chẳng biết tại sao, ngoại trừ mấy con vịt, chỗ này lại không có người tới bơi lội chơi đùa.

Trang Nghiêm cởi quần áo ra thay quần bơi, đeo kính bơi, dùng tư thế tiêu chuẩn nhảy vào nước. Đáng tiếc Trang thiếu gia bị cái nóng hun đầu nên đã quên một điều, đây không phải bể bơi mà là hồ! Học sinh tiểu học cũng biết bơi ở nơi hoang dã cách chết đuối cũng không bao xa.

Bơi không được bao lâu, hắn đã cảm thấy dưới chân như bị cái gì đó quấn lấy, cảm giác trơn tuột giống như rắn nước. Toàn thân đều khẩn trương, không để ý một chút đã bị nước trào vào mũi, tư thế bơi lội cũng rối loạn.

Dưới hồ, Trang thiếu gia như bạch tuộc quẫy nước ; Trên bờ, Tiểu Câu híp mắt nhìn, nhếch miệng chê cười.

Kỳ thực trước khi Trang Nghiêm nhảy vào hồ thì Tiểu Câu đã nhìn thấy hắn rồi, vốn muốn ngăn cản nhưng lại nhịn xuống. Chị đã giáo dục mình phải làm một người có văn hóa, không dùng võ thì dùng văn a!

Hãy để làn nước trong sạch của tự nhiên rửa sạch linh hồn tràn đầy tội ác và cái miệng không sạch sẽ của hắn!

Trong lòng vừa nảy ra câu này, Tiểu Câu nghiêm nghị làm động tác nâng kính. Xem ra dưới sự hun đúc của bà chị, mình cũng có dáng dấp nhà thơ. Trong miệng ngậm nhánh cây, nhìn bạch tuộc trong nước “quẫy” một lúc, Tiểu Câu chậm rãi cởi quần áo, nhảy xuống nước, từ phía sau ôm lấy Trang thiếu gia kéo vào bờ.

Đến khi lên bờ, Trang Nghiêm liều mạng phun nước, Tiểu Câu ở một bên cười xấu xa : “Không sao chứ?”

Vất vả thở gấp, nhìn đôi mắt nhỏ híp lại vì cười của Tiểu Câu, Trang Nghiêm ngược lại thật lòng nói tiếng cảm ơn.

Nhìn thái độ hắn thành khẩn như vậy, ngược lại khiến Tiểu Câu có chút ngượng ngùng .

“Lần tới đừng tới chỗ này tắm nữa! Hồ nước này nhìn thì không sâu nhưng bên trong đều là cỏ lau rắn nước, bị quấn vào rất nguy hiểm.”

“A, may là cậu nhìn thấy…… Đúng rồi, cậu thấy anh từ lúc nào vậy?”

“Lúc anh xuống nước……”

“……”

Trên đời nhanh nhất không phải ngựa mà chính là cái miệng! Tiểu Câu còn không kịp khép miệng lại đã bị Trang Nghiêm đè xuống đất.

“Mẹ kiếp, thấy tao nhảy xuống cũng không ngăn cản, muốn chờ tao chết đuối để cười tao đúng không!?!”

“Ai u! Vương bát đản! Bóp đâu vậy hả ! Dám bắt “lão nhị” của ông mày !”

Trong lúc đánh nhau, Trang Nghiêm không ngờ lại nắm phải một đoạn thịt mềm nhũn. Mắt Tiểu Câu tối sầm, đầu có thể rơi máu có thể chảy, lửa cách mạng tuyệt đối không thể bỏ!

4 responses

  1. Pingback: :: CÂU DẪN NGƯƠI KHÔNG THƯƠNG LƯỢNG :: « +-. Hồng Lâu Các .-+

  2. Tiểu Uy Uy

    Cái tư chất ăn đậu hũ nằm trong tế bào thần kinh của a rồi =)) nên tay a phản xạ rờ đâu cũng là điểm nhạy cảm =))

    Tháng Năm 29, 2012 lúc 9:31 chiều

  3. lotus

    ngược tâm mà mấy tập đầu sao giống truyện hài thế này =))

    Tháng Năm 20, 2013 lúc 11:30 chiều

  4. =)) đoạn thịt mềm mềm, lợi dùng thời cơ nhá

    Tháng Hai 26, 2015 lúc 11:43 chiều

(≧∇≦) | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | [* ̄︶ ̄]y | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s