Wellcome to my world!

Sài Lang Hổ Bái – Chương 38


Tặng  ♥  Fi Fi ♥ Cảm ơn đã soát lỗi kĩ vậy a, iu bà quá đi *hun*
 
 
 
Sài Lang Hổ Báo
 
Tác giả : Hắc Sắc Cấm Dược (Dược tỉ tỉ  a~ tác giả Ô Hắc, Phong Vô Nhai, Cô hồ a~)
Thể loại : hiện đại, đam mỹ tiểu thuyết, nhất thụ đa công, đại thúc thụ, phụ tử, ngược thân ngược tâm
Tình trạng bản gốc : 40 chương (chưa hoàn, mới hoàn quyển 1 à)
Tình trạng bản dịch : cont
Edit : Hồng Lâu ( aka Fam aka Lâu Nhi )
 
 

Chương 38 : Rời Đi
  
“Trình thúc, để ta giới thiệu với ngươi, đây là ……” Tại phòng khách, nam sinh mỉm cười giới thiệu cô gái đứng bên cạnh cho trung niên nam nhân : “Nàng là…… bạn gái của ta.” Tại thời điểm nói ra câu này, Thừa Duyệt tựa hồ thoáng dừng lại, giống như người từ trong mê tỉnh lại nhận ra vài điều. Sau đó y xoay người, thong dong mỉm cười, như chưa từng hoang mang mà bình tĩnh giới thiệu nam nhân với bạn gái : “Đâu nhi, vị này chính là Trình thúc, tạm thời đang ở cùng ta.”
 
Cô gái còn đang trong trạng thái ngượng ngùng, nghe thấy lời nói của bạn trai thì hơi lộ ra vẻ kinh ngạc, lập tức giống như nữ chủ nhân của nơi này mà mỉm cười ngọt ngào, nhiệt tình nói :”Trình thúc, nhĩ hảo ~ Ta cùng Thừa Duyệt là thanh mai trúc mã, ngài đã ở nơi này, nếu Thừa Duyệt tiếp đãi không chu toàn thì cứ nói với ta, thỉnh không cần khách khí nga.” (sao mình ghét con nhỏ này thế nhỉ =”=)
 
Trình Chấn Toàn còn chưa trấn tĩnh, toàn thân run rẩy, nhìn hai người trước mặt lại không nói được câu gì, cho đến khi Thừa Duyệt nghi hoặc gọi hắn một tiếng, nam nhân mới lấy lại tinh thần, thoáng xấu hổ đối cô gái gật gật đầu :“Nhĩ hảo……”
 
Đây là lần thứ hai hắn gặp cô gái này.
 
Trước đây đã từng thấy nàng cùng Thừa Duyệt ở trên đường, nhưng khoảng cách quá xa, không thể nhìn rõ, hôm nay gặp mặt lại thấy đối phương còn xinh đẹp hơn so với ấn tượng của hắn. Thiếu nữ tuổi trẻ mang theo hương vị ngọt ngào cùng khuôn mặt phấn nộn khiến hắn không dám nhìn thẳng, lại càng không dám so sánh.
 
“Hắc hắc, Trình thúc thúc cảm giác có điểm thẹn thùng.” Đâu nhi nhìn trung niên nam nhân mà bật cười. Nam nhân theo bản năng trốn tránh ánh mắt của nàng.
 
Đối với sự lảng tránh của nam nhân, Đâu nhi cũng không để ý, mỉm cười ôm lấy tay Thừa Duyệt, lay lay làm nũng nói :“Duyệt, ta đói bụng…… Bữa sáng còn chưa ăn gì nè.”
 
“Ân, ta làm cho ngươi ăn.” Thừa Duyệt vuốt ve mái tóc mềm mại của cô gái, ánh mắt lại nhìn về phía Trình Chấn Toàn, ôn hòa :“Trình thúc, ngươi cứ ăn trước đi, để lạnh sẽ không tốt.” Rồi sau đó mới tiến vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho bạn gái.
 
Trình Chấn Toàn nhìn bát cháo nóng hổi trước mắt, cảm giác đói bụng lúc nãy lại giảm đi rất nhiều, ngay cả ăn cũng không muốn tiếp tục. Ngực như có áp lực đè lên khiến hắn không thở nổi, trong bụng như có thứ gì muốn trào lên, càng không nói tới việc ăn thêm.
 
Nhưng thứ này dù sao cũng là do Thừa Duyệt vất vả nấu cho hắn, hắn không thể lãng phí, ngồi yên trong chốc lát, cuối cùng vẫn tiếp tục ăn.
 
Món ăn vẫn y như lúc nãy, chỉ có hương vị là bất đồng.
 
Đâu nhi cất xong túi xách cùng áo khoác liền tiến gần đến bên cạnh Trình Chấn Toàn, đôi mắt to vụt sáng nhìn hắn, như dò xét cái gì, cũng không nói câu nào.
 
Bị nàng nhìn cũng có chút khó xử, nam nhân cảm thấy bất an, nhẹ giọng hỏi :“Có chuyện gì sao?”
 
“Trình thúc thúc,” Chần chừ mãi, Đâu nhi vẫn quyết định cẩn thận mở miệng hỏi :“Ngài là người mà ……… mấy hôm trước tạp chí đã đưa tin sao ……..”
 
Khuôn mặt Trình Chấn Toàn nháy mắt không còn một tia huyết sắc, cả người như bị thạch hóa, đông cứng tại chỗ.
 
Thực ra, khi tạp chí đưa tin gièm pha Trình Chấn Toàn, trên cơ bản đều là dùng hình ảnh lúc hắn hóa trang đóng phim, bởi vì hình tượng quá mức tương phản nên cũng rất ít có người nhận ra. Nay lại bị bạn gái Thừa Duyệt đột nhiên gặp mặt vạch trần, hắn có cảm giác như bị ngoại nhân cởi quần, vừa thẹn vừa sợ, khuôn mặt trắng bệch.
 
Qua nửa ngày, hắn mới cứng ngắc gật đầu. Tuy rằng hai người cũng không nói thêm nhưng hắn vẫn nhìn thấy sắc mặt cô gái có chút khó coi. Một người từng bị tạp chí đưa tin là ngôi sao đồng tính luyến ái quấy nhiễu tình dục ở trong nhà cùng với bạn trai của mình, đổi thành người khác, sắc mặt chỉ sợ cũng không được như vậy.
 
Có lẽ thấy sắc mặt tái nhợt của Trình Chấn Toàn có chút đáng thương, Đâu Nhi không đành lòng mím môi, ý đồ giảm bớt không khí nặng nề trong phòng, cố gắng ra vẻ mỉm cười :“Ngại quá, ta chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi…… Thỉnh không cần để ý. Ách. Kỳ thật, ai cũng biết tin giới truyền thông đưa ra rất tạp nham, đứa ngốc mới có thể tin.”
 
“Không sao.” Trình Chấn Toàn nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cũng tận lực làm ra vẻ tươi cười không thèm để ý, chính là không khỏi có chút cứng ngắc.
 
Sau đó là một bầu không khí xấu hổ trầm tịch. Nam nhân chỉ có thể tiếp tục cúi đầu, Đâu nhi cũng không cảm thấy xấu hổ mượn cớ rời đi, vẫn như trước ngồi bên cạnh hắn, vừa ngắm nghía bộ móng tay, thỉnh thoảng lại liếc trộm hắn một cái.
 
“Vậy……” Qua một lát, cô gái vẫn là không chịu nổi yên lặng, liền tìm chút đề tài nói :“Trình thúc quen biết Duyệt Duyệt bao lâu rồi? Sao ta chưa bao giờ nghe anh ấy nhắc tới thúc ……”
 
“…… Mới nửa tháng thôi……” Nam nhân nghĩ nghĩ, ôn hòa trả lời. Hắn cố gắng bảo mình không cần để ý tới cách xưng hô của cô gái với Thừa Duyệt.
 
“Gì?” Cô gái giật mình mở to hai mắt, hiển nhiên có chút khó tin,“Mới nửa tháng sao? Nhưng …… Duyệt Duyệt lại cho ngươi ở nhà của hắn…… Úc, ý của ta là, Duyệt Duyệt luôn thích yên tĩnh nên rất ít để người ngoài tới đây….. Cho dù là bằng hữu tốt nhất của hắn …… Cho nên, ta có chút bất ngờ……”
 
Thậm chí ngay cả ta …… cũng không thể ngủ lại nhà hắn.
 
Câu nói cuối, Đâu nhi cũng không nói ra, trong lòng nàng đã xuất hiện cảm giác kì quái.
 
Nói không rõ là cái gì, nhưng lại phi thường bất an.
 
Cảm giác bất an này xuất phát từ trung niên nam nhân thuần thục mà thẩm tịch trước mặt.
 
“Ta nghĩ, là do ta bị thương nên ……” Trình Chấn Toàn nhìn cô gái, ánh mắt tỏa ra vẻ mỏi mệt u buồn,“Thừa Duyệt là một đứa trẻ phi thường ôn nhu. Hắn chỉ là đồng tình với ta.”
 
Trừ cái đó ra, hắn không nghĩ ra bất cứ nguyên nhân nào khác.
 
“Ân.” Đâu nhi đồng ý gật gật đầu :“Hắn có đôi khi đối với người khác thật sự rất ôn nhu, ta còn phải ghen tị a.” Nói xong, nhịn không được mỉm cười lè lưỡi.

Trình Chấn Toàn nở nụ cười, ôn nhu kiên nhẫn nghe nữ hài tử có chút ngọt ngào kể lể oán giận, nói Thừa Duyệt vì diện mạo cùng tính cách ôn hòa mà luôn câu dẫn không ít thiếu nam thiếu nữ, khiến cho nàng đuổi cũng không kịp. Bất quá nàng cũng không thật sự lo lắng, bởi vì nàng biết thừa Duyệt tuy rằng thân thiết với người ngoài như vậy nhưng cũng rất đúng mực, không hề vi phạm lễ tiết. (Không vi phạm lễ tiết???? Mình rất muốn kể cái hành vi “bôi thuốc” của Duyệt Duyệt cho bạn Đâu nhi nghe đó, xem cái đó có dc tính là vi phạm lễ tiết không nhé ^_^#)

 
Hắn chân chính kết giao, vẫn chỉ có một mình nàng.
 
Trình Chấn Toàn im lặng nghe, khóe miệng như trước mang theo nét cười bao dung, chỉ là ánh mắt dần dần ảm đạm, mất đi hy vọng mà trở nên vô thần.
 
“Đang nói ta cái gì có phải không?” Thừa Duyệt cười đi tới, trên tay là khay thức ăn phát ra hương thơm ngào ngạt.
 
“Chúng ta đang nói xấu ngươi đó!” Cô gái hướng hắn làm mặt quỷ, sau đó khoái trá tiếp nhận bữa sáng được làm riêng cho nàng, “Thơm quá nga ~~~ ta ăn nha.”
 
Thừa Duyệt sờ sờ đầu của nàng, nhìn về phía Trình Chấn Toàn, trên mặt lộ ra tươi cười càng thêm ôn nhu :“Trình thúc, miệng ngươi dính cái gì kìa.”
 
Cũng không để tâm, ngón tay thon dài mà trắng nõn của y lướt qua khóe miệng Trình Chấn Toàn, đem mẩu bánh ngọt dính trên tay, sau đó lại như cảm thấy lãng phí thì thực đáng tiếc, theo bản năng bỏ vào trong miệng, lộ ra biểu tình thưởng thức : “Ân, ta cũng không cho quá nhiều đường……”
 
Hành động vô cùng thân thiết lại có vẻ dị thường tự nhiên khiến Trình Chấn Toàn nhất thời cảm thấy quẫn bách cực độ, ngập ngừng nói lời cảm tạ rồi cầm lấy cốc sữa trên bàn, không dám hé răng.
 
“Duyệt Duyệt……” Đâu nhi hiển nhiên có chút không thể tiếp nhận hình ảnh trước mắt, theo bản năng gọi bạn trai một tiếng.
 
“Ân?” Thừa Duyệt thu hồi tầm mắt đặt ở trên thân nam nhân, quay đầu nhìn về phía nàng.
 
“…… Không có gì……  chỉ là chưa có trà……” Biểu tình thản nhiên của bạn trai khiến nàng cảm thấy chính mình đã quá lo lắng. Dù nói thế nào, nàng cũng không tin Thừa Duyệt cùng vị đại thúc này có cái gì được ….
 
Trước không nói đại thúc này là nam nhân…… chỉ tính tuổi cũng đáng làm cha bọn họ, ngoại hình cũng không xuất sắc, nhìn kiểu gì cũng không có khả năng.
 
Bữa sáng rất nhanh trôi qua, mỗi người đều mang một tâm sự trong lòng.
 
Thừa Duyệt thuần thục thu thập bát đũa, Đâu nhi phụ trách lau bàn. Muốn hỗ trợ nhưng lại bị từ chối nên Trình Chấn Toàn chỉ có thể xấu hổ đứng đó, nhìn dáng vẻ nữ chủ nhân của Đâu nhi cùng Thừa Duyệt vào nhà bếp rửa bát.
 
Dáng vẻ cô đơn lại có vẻ dư thừa.
 
Cứ như vậy lẳng lặng đứng một hồi, nam nhân cảm thấy có chút lãnh, vừa định trở về phòng, lại mơ hồ nghe được thanh âm có chút kích động của Đâu nhi từ phòng bếp truyền ra, không kịp tự hỏi, cước bộ đã vô thức đi tới.
 
“Duyệt Duyệt…… Ngươi sao có thể như vậy…… Rõ ràng đáp ứng đi cùng ta ..”
 
“Đâu nhi, hôm nay thật sự không có biện pháp, để ngày mai không được sao? ”
 
“Không cần…… Hôm nay không giống a, hôm nay là ngày kỉ niệm một năm kết giao của chúng ta, sao có thể để đến ngày mai …… như vậy còn có ý nghĩa gì nữa?”
 
“Xin lỗi.” Thanh âm vẫn ôn nhu như cũ, nhưng lại không có ý thỏa hiệp.
 
“Duyệt Duyệt…… Ngươi đã đồng ý sẽ dùng ngày hôm nay đưa ta tới những nơi ta muốn  ……. Ngươi đã đồng ý a……” Thanh âm nức nở của Đâu nhi tựa hồ run run……
 
Có lẽ sẽ khóc ……
 
“Nha đầu ngốc, khóc cái gì, ngày mai ta sẽ cùng đi với ngươi không được sao? Nhưng hôm nay thật sự không được, ta phải đưa Trình thúc tới bệnh viện……”
 
“Trình thúc…… Hắn chẳng lẽ không thể tự đi hay sao …… Cũng không phải tiểu hài tử…… Ô…… Duyệt Duyệt ngươi không thương ta ……” Nói rồi liền ủy khuất mà khóc lên.
 
“Sao có thể như vậy……”
 
“Ngươi đối với người ngoài còn tốt hơn với ta ……”
 
“Ngươi là bạn gái của ta, lúc nào ta cũng có thể đi với ngươi. Mà trình thúc là khách, đương nhiên cần chiếu cố nhiều một chút.”
 
Sau đó bọn họ nói cái gì, Trình Chấn Toàn đã không thể nghe rõ.
 
Chỉ là lẳng lặng đứng tại đó, sau đó rốt cuộc cũng quay đi, viết một tờ giấy để lại trên bàn. Hắn không có hành lý, cho nên ngay cả thu thập cũng không cần, hai tay trống trơn, một thân đơn độc ly khai, giống như thời điểm hắn đến đây.
 
Chuyện của mình, ngay từ đầu, đã không nên phiền tới người khác.
 
 
 
Mình hận mình hận mình hận *gào*
 
Cái loại ôn nhu này, có cho mình cũng không thèm, Trình thúc đau đớn tới mức rạn vỡ hết rồi, nhưng chính ảnh mới là người đập nát tim thúc ấy thành bụi đó “Duyệt Duyệt“ ạ >”< Cái cô bạn gái của anh í, sẽ chẳng là gì nếu ko có thái độ kia của anh, nếu thích thì cứ giữ lấy và làm ơn mặc kệ Trình thúc đi, không có anh vẫn còn nhìu người khác iu thúc ấy, chứ cái kiểu nhận ra mà không dám chấp nhận như anh, còn đùa giỡn nửa vời thế kia, không khác gì dao găm vào tim Trình thúc đâu ^”^

28 responses

  1. Nàng ơi vậy là ta có tem phải không…*cười*
    Cảm ơn nàng đã hoàn QUYỂN MỘT(đau lòng quá)…TA coi chùa hoài mong nàng bỏ qua…À mà nếu ta rủa thèng Thừa Duyệt bị bệnh(khong nỡ rủa ảnh chết),thì có ai cho là ta ác không
    Mong sớm gặp lại Trình THúc(vẫy khăng trắng)
    Cãm ơn nàng*cuối chào*

    Tháng Năm 6, 2011 lúc 6:43 chiều

  2. ơ……ơ…..ơ…. *câm nín*
    Hết rồi sao, hoàn rồi sao :(( ta muốn – muốn có nữa a~, Dược tỷ mong chóng làm PVN đi TT^TT ôm show nhiều quá làm j để rồi cứ delay đứa con của mình vô thời hạn thế kia _ _”
    Còn cái thằng Duyệt đó thì ta chả còn quan tâm nó rồi, mợ nó cứ đi hú hí với nhỏ bạn gái của nó cho rồi. Để thúc (cho ta) cùng với các a công, thiếu j người yêu anh cơ chứ :”>

    Tháng Năm 6, 2011 lúc 7:31 chiều

  3. Thế là hoàn quyển 1 rồi sao? Chúc mừng nàng nhé, cũng cảm tạ nàng vì đã đi hết quyển 1 truyện này. Đọc truyện này ta thấy thương cho Trình thúc lắm lắm mà cũng bực Thừa Duyệt nhất truyện. Cái kiểu mà đối ai cũng nhã nhặn, dịu dàng, ngây thơ vô số tội ấy thật đáng bực a. Mà sao ta lại nhớ còn có khúc Trình thúc tự vào bệnh viện gặp lại con của mình rồi còn bị bác sĩ Lan trông thấy nữa nhỉ? Có lẽ là ta nhớ nhầm chăng? Cuối tuần vui vẻ nàng nhé.

    Tháng Năm 6, 2011 lúc 8:53 chiều

  4. phuong

    Ta xin lỗi vì bấy lâu nay vào đọc chùa nhà nàng mà chẳng nói câu j .Nhưng dú sao thì cũng cảm ơn nàng vì đã edit tác phẩm này .Chúc mừng nàng đã hoàn thành quyển một và ta sẽ luôn theo dõi và ủng hộ nàng.

    Tháng Năm 6, 2011 lúc 9:36 chiều

  5. Bội Bội

    Ấy, còn một chương nữa mới xong nha, đúng là cái đoạn em trở lại bệnh viện gặp con em rồi còn bị a Lan phát hiện em bị … bởi thằng nhỏ rồi a đè em ra rồi bạn nhỏ Duyệt mới xuất hiện (tung cửa mà ko bik chạy vào chưa thì cái rụp, end chương 40 !!!)
    .

    Nàng lấy ở đâu mà thiếu mất 1 chương vậy!

    Tháng Năm 6, 2011 lúc 11:05 chiều

    • sr, bản QT của ta từ năm ngoái, ko chú ý bản reup nên mới thiếu

      Tháng Năm 9, 2011 lúc 7:07 chiều

  6. 1 2 năm
    ôi
    con số
    ta sẽ cố *gắn lại mảnh tim này =))*

    Tháng Năm 6, 2011 lúc 11:06 chiều

    • thời gian chưa thương cho những trái tim hủ nữ non trẻ =))

      Tháng Năm 9, 2011 lúc 7:06 chiều

  7. naharu

    Không không tại sao tại sao lại đối xử với ta nhưng vậy thà rằng nàng không dịch ? tại sao ? tại sao ? hu huh uh ta khóc cho ngập nhà nàng luôn
    Đối xử với ta nhưng vậy ? hu huh uh u

    Tháng Năm 6, 2011 lúc 11:28 chiều

    • hức, ta làm gì nên tội a T^T
      *khăn giấy* đừng khóc nữa mà *trôi trôi*

      Tháng Năm 9, 2011 lúc 7:06 chiều

  8. He he, vì bà đã nói bước vào công đoạn chỉnh sửa “Sài lang…”, cho nên tui cũng phụ bà một tay tiếp tục nhặt sạn 2 chương này *cười duyên*

    “chấn tĩnh”

    Tui nghĩ là “trấn tĩnh” mới đúng ^^!

    “Trình thúc nhận thức Duyệt Duyệt bao lâu rồi? Ta chưa bao giờ nghe Duyệt Duyệt nói qua a……”

    Câu này đặt ở hiện đại nghe kì quớ, thử đổi thành: “Trình thúc quen biết Duyệt Duyệt nhà ta bao lâu rồi?…..”

    “Thừa Duyệt cười đi tới, trên tay là bàn ăn phát ra hương thơm ngào ngạt.”

    Tui nghĩ chỗ này chắc ý bà là để anh Duyệt cầm khay thức ăn hay món ăn phải hêm?

    “Ta đang nói ngươi nói bậy!”

    Tui có đọc qua QT, câu này phải đổi là: “Chúng ta đang nói xấu ngươi đó!” thì đúng hơn bà ạ ^^!

    “Không cần…… Hôm nay không giống a, hôm nay là chúng ta ngày kỉ niệm một năm kết giao của chúng ta, sao có thể để đến ngày mai …… như vậy còn có ý nghĩa gì nữa?”

    Câu này khúc “….hôm nay là ngày kỉ niệm một năm kết giao (yêu đương) của chúng ta….” Ở trên bà đã viết dư một chữ “chúng ta” rồi đó:|

    Đến phần phăng gơ 😀

    Tui phải công nhận cái kiểu đùa giỡn của anh Duyệt ngày càng quá đáng *liếc* Yêu thì yêu đại, thích thì dứt khoát, nếu không thì làm ơn tỏ thái độ rõ một chút đi, anh cứ nắng nắng mưa mưa, điên điên dở dở, nửa thì ôn nhu gần gũi, nửa thì xa cách lễ độ như vậy, giống như anh liên tục hết lại sưởi ấm rồi tạt nước lạnh vào người ta vậy đó, đau đớn chết đi được T_____________T Tui bây giờ thiệt thà anh Duyệt tỏ vẻ mặt khinh bỉ kiểu anh Phỉ, hay hành hạ gian tà kiểu anh Lan thì còn thấy dễ chịu hơn. Ít nhất hai anh không dối gạt cảm xúc (thích ngược) của mình đối với Trình thúc, và may mắn là, Trình thúc cũng không có để ý hai anh nhiều như Duyệt (may nhỉ=)))

    Bạn gái của Duyệt Duyệt tui không có ý kiến, chỉ thấy cô nàng hơi bị….có duyên=.=” Cho dù có phát hiện ra chú Toàn là người trên tạp chí nhắc tới thì cũng đâu cần bô bô cái miệng hỏi liền kiểu đó…..Haiz…..cái đó người ta gọi là không biết tế nhị, thiếu phẩm cách giao tiếp *thở dài*

    Nhưng mà nói chung tuy được nhận quà nhưng mừ tui vẫn hơi buồn, vì sắp tới không biết ngày nào tháng nào năm nào Dược tỷ mới sờ đến bộ này trong hằng hà sa số những bộ bỏ lơ lửng của bả *rên rỉ* Kiểu này chắc phải tạm biệt đám Lang báo cùng chú Toàn đáng thương một thời gian dài thiệt dài ràu *buồn rười rượi* Chỉ hi vọng là Dược tỷ có ngày nào đó tự nhiên hứng lên, thương phăng gơ chúng ta một chút mà chịu đặt bút viết tiếp, vậy thì sẽ không cần khổ sở than thở nữa *chán nản*

    Bây giờ mới thấm thía câu “Tự mình nhảy hổ” nó đau đớn cỡ nào=))

    Tạm biệt mấy anh và chú *vẫy khăn* Hẹn tái ngộ *nức nở*

    P.s: Yêu bà lắm *hôn nồng nàn*

    Tháng Năm 7, 2011 lúc 8:21 sáng

    • bà thiệt chăm chỉ nha *0* Tui cũng iu bà nhắm *ôm hun thắm thiết*

      Tháng Năm 9, 2011 lúc 7:05 chiều

  9. À quên nữa, sao dạo này đầu óc tui làm sao mà cứ quên suốt ý T______T

    Là vầy, tui thấy nếu giữa nam nam với nhau thì dùng “ta, ngươi” cũng ổn, nhưng nếu giữa nam nữ mà vẫn dùng cách xưng hô vậy thì có vẻ hơi….cứng:| Đặc biệt theo miêu tả thì bạn gái của anh Duyệt có vẻ là một cô gái khá đáng yêu nũng nịu? Vậy thì dùng “anh, em” nghe đặc biệt thân mật, với lại cũng thể hiện rõ độ ngọt ngào của tính cách một cô gái trẻ đang yêu ^^

    Tui chỉ góp ý thôi, nếu bà không thích thì cứ giữ nguyên cũng ok 😀

    Tháng Năm 7, 2011 lúc 8:27 sáng

    • cảm ơn bà, nhưng tui nghĩ mọi người đọc đam mĩ thì quen với ta – ngươi nên chắc cũng ko khớp lắm, chứ anh em vào thì quả tình gõ thui cũng rợn da gà và mún phang Duyệt ca 1 phát ^^” Mà cái chính là do …….tui lười nên ……. =))

      Tháng Năm 9, 2011 lúc 7:05 chiều

  10. Nói thiệt thì Jo cũng không ghét cô nàng Đâu nhi chỉ là không ủng hộ thôi. Dù sao thì cũng là thanh mai trúc mã với Duyệt, có phản ứng như vậy cũng là bình thường thôi. Chỉ là cái miệng nhiều chuyện tới mức không cần thiết, có cần phải hỏi thẳng cái vụ trong tạm chí không. Còn cái vụ làm ra vẻ là nữ chủ nhân thì không được nha, ta bay vào đạp pà này ra liền đó, con gái như thế dễ bị bỏ lắm à.

    Theo ta, người đáng trách lại chính là Duyệt, ta không thể nào thích được cái kiểu công nửa vời như vậy. Một bên đã có bạn gái một bên lại quá sức chăm sóc cho Trình thúc, như vậy chẳng khác nào Duyệt tham lam, không muốn mất ai hết. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ta nghĩ trong lòng Duyệt thì địa vị của Trình thúc chắc cao hơn Đâu nhi (tại anh bỏ Đâu nhi mà nhận lời đi với Trình thúc), chỉ là bây giờ chưa nhận ra và có lẽ sau này nhận ra rồi khó chấp nhận. Thế là chẳng phải 1 người khổ mà cả 3 người chẳng ai được thanh thản. Ôn nhu công thế này ta lại thấy giống tham lam công. >”<

    Trình thúc tội nghiệp bị cái ôn nhu của Duyệt chôm mất tiêu trái tim. Đau khổ hay vui sướng chỉ có mỗi mình mình từ từ gặm nhấm, thiệt khổ mà. Nhưng người ta nói khổ tận cam lai, chỉ là không biết tới chừng nào khổ mới tận thôi. Haizzzzzzzz

    Tháng Năm 11, 2011 lúc 7:44 sáng

    • đến cuối truyện, Dược tỉ chuyên thích ngược thụ tới tận phút cuối rồi phang chữ END to đùng vào mặt độc giả, hem có để cho cái PN nào bù đắp hết trơn T”T Mong là SLHB sẽ có mấy PN ngọt ngọt = =

      Tháng Năm 11, 2011 lúc 1:33 chiều

  11. [Tiểu Nhiên]

    Ta mún giết Thừa Duyệt
    Trình thúc của ta, thiệt đáng thương mà 😦

    Tháng Năm 11, 2011 lúc 11:02 chiều

  12. yuevmicha

    *chạy lại mang theo búa, đinh và bù nhìn rơm* ta đập a đập ” Duyệt Duyệt -Ngươi-Đi-chết-đi*ngún ngẩy đi ra*

    Tháng Sáu 27, 2011 lúc 5:58 chiều

  13. Hết thương cái em công ôn nhu này dồi T^T, ta là ta ghét mấy loại như vậy lắm a, quẳng xó đi, tại em công này mà bác thụ buồn (muốn mở miệng chửi thề 1 câu ghê) = =!!
    Nàng à, sẵn tiện đây ta nói luôn, mấy cái cos mà nàng post lên a, nàng làm ta từ 1 kẻ chả thích cos mà biến thành iêu cos luôn mất dồi, chỉ vì 1 lần lạc bước vào nhà nàng thôi a :”>~
    Ta là ta thấy cái anh huang j đó, đẹp trai, mà cos lên ta nhìn k ra nam nhưn luôn a *gào thét* *lau nc’ dãi* *đỏ mặt* lỡ làm bẩn thềm nhà nàng mất dồi, để ta lau dãi cho sạch *cầm khăn lau lau* *cười ngu*
    Iêu nàng ghê :3 :3 *tim bốc khói*

    Tháng Sáu 28, 2011 lúc 2:07 chiều

  14. *giơ tay* nàng a ta là một kẻ chuyên đọc chùa các nhà chỉ có vote và like chứ ít khi com! ta rất hổ thẹn với tật lười của mình nhưng lại không kìm lòng được khi lỡ bước chân vào các bộ truyện được các nàng edit! *cúi người* thỉnh tha thứ cho ta hu hu
    ta sẽ mãi ủng hộ nàng mong nhanh chóng gặp lại Trình thúc cùng các dã thú công a
    *cúi người lui ra* hic hic cuối cùng ta cũng đủ siêng năng để com

    Tháng Một 6, 2013 lúc 1:37 sáng

  15. daithucthunp

    ơ hơ
    chào nàng, ta là lần đầu tiên cm vào 1trang đam mỹ nên có j thất lễ thì tha thứ cho ta (=.=)
    ta tuy già nhưng mới làm quen DM có mấy tháng à 😥
    thấy mọi người cm thiệt là hài hước, ta thích lém mà ta hẻm có nói hài hước được, hơn nữa văn chương của ta ko dược tốt nên ta ngại cm lém,
    nhưng ta thấy các nàng edit vất vả mà ta cứ đọc chùa thì ta thiệt là áy náy
    thỉnh tha thứ cho ta a *gập đầu*
    ta từ nay sẽ cố gắng ủng hộ các trang ta đọc để các nàng có động lực tiếp tục edit a 🙂

    Tháng Tư 9, 2013 lúc 2:28 chiều

  16. Hạ Bút Thành Văn

    Bạn có than thì Dược tỉ hay Duyệt ca cug ko nghe đc. Bất công? Vậy ms gọi là ngược.

    Tháng Mười 5, 2014 lúc 7:31 sáng

(≧∇≦) | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | [* ̄︶ ̄]y | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s