Wellcome to my world!

Bích Lạc – Quyển Thượng – Chương 5


Phù Sinh Mộng hệ liệt chi Bích Lạc
 
 
Bích Lạc
 
 
Tác giả : Trần Ấn (Thiên Thương)
Thể loại : cổ trang, ngược luyến tàn tâm, nhất thụ nhất công, cường công cường thụ
Tình trạng bản gốc : 2 quyển : Quyển Thượng (18 chương) – Quyển Hạ (14 chương)
Nhân vật : Long Diễn Diệu x Bích Lạc
Dịch : QT (vns)
Edit : Hồng Lâu (aka Lâu Nhi)
 
 
Quyển Thượng
 
Đệ ngũ chương
 
Cái gì? Thiếu niên này quen biết chủ tử sao? Cổ sư gia lại bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, vừa thấy Long Diễn Diệu vung tay lên tỏ ý xua đuổi, hắn liền vội vàng cáo lui.
 
 ”A, không nghĩ tới đồ ngu kia cư nhiên chó ngáp phải ruồi, đem ngươi bắt tới đây.” Long Diễn Diệu đi tới cạnh giường, từ trên cao nhìn xuống vẻ mặt đề phòng của Bích Lạc : “Có ngươi trong tay, không sợ Tử Minh không tới tìm ta, ha ha ha!”
 
Cho dù không bắt được ta, Tử Minh cũng sẽ tới đây giết ngươi! Bích Lạc âm thầm nhíu mày, cảm thấy hồ nghi —— y theo Tử Minh tới Miêu Cương là chuyện sau khi Long Diễn Diệu ly khai Phong Nhã Lâu, Long Diễn Diệu sao lại biết chuyện của y và Tử Minh? 
 
Ưng mâu chợt lóe, đem nghi ngờ của y thu hết vào đáy mắt, ngạo nghễ cười nói : “Người mà Long Diễn Diệu ta muốn, sao lại có thể không biết nhất cử nhất động của hắn, chung quanh hắn có những ai ta cũng sẽ biết tường tận. Tử Minh đi tới kinh thành đã vài ngày nhưng cũng không tới gặp ta, quả thật có chút ngoài dự kiến. Bất quá, ngươi đã rơi vào trong tay ta, chỉ cần để thủ hạ tung tin, a —— ”
 
Bích Lạc trừng mắt nhìn bộ dáng tươi cười cuồng vọng của hắn, nhất thời không nói nên lời. Long Diễn Diệu liếc mắt ngạo nghễ nhìn y : “Coi như ngươi hảo vận (mệnh tốt), ta sẽ tha cho ngươi sống thêm mấy ngày nữa.” Một bàn tay nắm lấy vạt áo Bích Lạc kéo y đi.
 
”Ngươi muốn đưa ta đi đâu? ” Bích Lạc vừa sợ vừa giận, mê dược lui dần, khí lực của y cũng đã khôi phục không ít, lập tức liền giật tay Long Diễn Diệu ra, nhưng chỉ như chuồn chuồn lướt nước, trong lòng ảo não cực kỳ : Đáng nhẽ lúc ở Miêu Cương y nên theo Yến Nam Quy học võ nghệ mới đúng. Y khẽ cắn môi : “Thả ta ra! A —— ”
 
Long Diễn Diệu buông tay khiến Bích Lạc ngã bịch xuống đất, toàn thân đau nhức, oán hận ngẩng đầu, đã thấy Long Diễn Diệu xoay người tự nhiên đi ra cửa : “Chính ngươi tự đi là tốt nhất. Bất quá, đừng nghĩ trốn ra khỏi đây, hắc.”
 
 …
 
Đèn nến đủ màu chiếu sáng cả căn phòng, ti trúc thanh thuý, một đám vũ cơ xinh đẹp tay áo phiêu hương, ánh mắt như thu ba lưu động đều chăm chú liếc về phía vị chủ tử cao quý lãnh ngạo, liều mạng phát ra mị nhãn.
 
Tên họ Long thật đúng là quá phô trương! Bích Lạc lười biếng dựa vào cẩm đôn, thần tình thờ ơ lãnh đạm. Cả ban ca vũ hơn mười một thị nữ yên lặng qua lại chỉ vì hầu hạ một mình Long Diễn Diệu, hắn đến tột cùng là thần thánh phương nào a?
 
Rầu rĩ bỏ vào miệng một miếng chim trà hà cầu, cằm dựa vào tay, Bích Lạc không khỏi thở dài —— Tử Minh thế nào lại chọc phải Long Diễn Diệu? Hại y chịu tội, bị ép đi theo Long Diễn Diệu nhìn những  … vũ mỹ này. Bích Lạc thực sự khổ sở, thầm nghĩ tìm một chỗ ngủ ngon, đem thể lực ban đêm bị Yến Nam Quy tiêu hao bổ sung trở lại ….. 
 
Y đột nhiên biến mất, Yến Nam Quy nhất định rất sốt ruột a ….
 
Mí mắt càng ngày càng nặng, Bích Lạc đẩy ra bàn điệp trên ngọc kỷ trước mặt , cúi người nằm sấp, mặc kệ a ——
 
Long Diễn Diệu vẫy tay cho ca vũ lui xuống, hắn nhíu mày nói: “Thế nào? Nghệ nhân trong phủ của ta thật sự kém cỏi đến vậy sao? Khiến ngươi buồn ngủ như vậy?”
 
Bích Lạc mơ mơ màng màng “ngô” một tiếng, vũ cơ cùng vũ công trong dàn nhạc đều bị doạ cho mặt cắt không còn giọt máu, nhất tề quỳ xuống.
 
Trong sảnh bỗng nhiên yên lặng dị thường, Bích Lạc hơi tỉnh táo lại, loạng choạng đứng lên : “Kết thúc rồi sao? Ta muốn đi ngủ?”
 
”Ngươi sống thật dễ dàng nha, ăn ngủ đầy đủ, còn không biết mạng ngươi đang ở trong tay ta sao?”
 
Long Diễn Diệu cảm thấy thú vị, thiếu niên thân là tù nhân, cư nhiên còn có thể thích ứng với tình cảnh, thật khiến người khác ngạc nhiên a.
 
Đôi mắt thu thuỷ khẽ chớp, đứng thẳng lưng, bỗng dưng quyến rũ cười :”Này cũng là không có biện pháp a, ngươi không thả ta đi, chẳng lẽ còn muốn thấy ta một khóc hai nháo ba thắt cổ sao? Hi, đã qua vài ngày ngươi còn không giết ta, ta đương nhiên càng không thể bạc đãi chính mình.” 
 
Long Diễn Diệu nhìn khóe môi y mỉm cười mị hoặc, ngẩn ra một lúc mới bật cười : “Nói có lý, ha ha, có ý tứ. Ha ha ha —— ”
 
Bích Lạc mím đôi môi đỏ mọng, sóng mắt lưu chuyển : “Nếu ta nói có đạo lý, ngươi có thể cho ta đi ngủ rồi chứ?”
 
Long Diễn Diệu cười to, đứng dậy phất tay áo: “Theo ta quay về phòng ngủ.”
 

 
Đã là ngày thứ ba rồi! Bích Lạc nhìn ra ngoài cửa sổ, yên lặng gõ lên thạch bát đựng quân cờ —— bất tri bất giác đã ở trong phủ đợi ba ngày, Long Diễn Diệu cũng không làm khó Bích Lạc, chỉ là muốn y tùy thời đi theo bên người …
 
Khẽ nâng mi mắt, quay đầu lại nhìn nam tử vẻ mặt nghiêm túc, dựa vào bàn phê duyệt tấu sớ. Bích Lạc khẽ nhún vai : thật không hiểu được tên Long Diễn Diệu này đang làm cái gì, buổi sáng mỗi ngày đều phải tới thư phòng phê công văn, để y ngồi phơi khô một bên.
 
Y chán muốn chết, đem quân cờ khuấy động, không nhịn được thở dài.
 
”Đừng ồn!”
 
Bích Lạc bĩu môi: “Ngươi còn muốn ở lại thư phòng bao lâu a? Ta đều nhanh buồn chết, có thể về phòng nghỉ ngơi trước hay không?”
 
”Ngươi nói xem?!” Long Diễn Diệu nói một tiếng liền bỏ mặc tấu sớ, hứng thú dạt dào nhướn mày nhìn y. Mấy ngày ở chung cũng khiến hắn hiểu thêm về thiếu niên này, Bích Lạc là người vui buồn đều để lộ ra ngoài, cũng rất thú vị, thỉnh thoảng lại nói ra một hai câu kinh người làm hắn cười cả buổi.
 
Lấy tay di di, Bích Lạc miễn cưỡng nói :”Ba ngày rồi mà chẳng thấy ai tới, xem ra thủ hạ của ngươi làm việc quá qua loa, ngay cả mật báo cũng làm không được.”
 
Sắc mặt Long Diễn Diệu hơi trầm xuống : “Ngươi thì biết cái gì? Là do ở đây đề phòng nghiêm mật, Tử Minh không dám vọng động, đang tính toán kế sách. Ha hả, bất quá, chỉ cần hắn tới đây thì không cần nghĩ tới chuyện ra ngoài nữa.”
 
Bích Lạc nhìn hắn một lát, cười khúc khích nói : “Hắn lại không thích ngươi, ngươi cưỡng cầu có ích lợi gì?”
 
Long Diễn Diệu hừ một tiếng, ánh mắt sắc nhọn, lợi hại như ưng : “Ngươi còn nhỏ tuổi, làm sao hiểu được cái gì gọi là tình ái? Không được tái nói lung tung.”

“Vậy thì ngươi sai rồi …. ” Bích Lạc tấm tắc hai tiếng, nở nụ cười quyến rũ câu dẫn ánh mắt mọi người : “Cái khác ta không dám nói, còn cái này, a, ta vốn xuất thân từ thanh lâu, ngươi nói ta có hiểu hay không? Ha ha…”  Y thuận miệng nói đến, đúng là chẳng hề để ý, tươi cười vô cùng quyến rũ. Long Diễn Diệu ngẩn ngơ, chợt cười to, gật đầu nói : “Hảo, hảo, ngươi quả thật là không giống người thường.” Hắn đến gần Bích Lạc, ngồi xuống chỗ của mình bên cạnh y, ngắm nhìn khuôn mặt trắng noản, cười dài nói : “Ta lần đầu tiên mới thấy người như ngươi, ha ha ha, rất thú vị.” 
”… Ngươi không cảm thấy dơ bẩn sao?” Bích Lạc có chút ngây người, vốn tưởng Long Diễn Diệu chắc chắn sẽ cảm thấy chán ghét mà đuổi y ra khỏi thư phòng, ai ngờ hắn lại không thèm để ý.

 Long Diễn Diệu nhướn mày, cười hắc hắc: “Ngươi cho là người ngoài thanh lâu sẽ sạch sẽ sao? Hừ, ngươi quang minh chính đại bán rẻ tiếng cười để sống, có gì mà phải giấu diếm? Những kẻ giả nhân giả nghĩa, bên ngoài ra vẻ đạo mạo nhưng lại ngầm nam xướng nữ đạo mới khiến người ta cảm thấy ghê tởm.” 

Những điều như vậy chưa từng được nghe ai nói qua khiến Bích Lạc cảm thấy hỗn loạn, kinh ngạc há miệng, cũng không biết nói thế là đúng hay sai.  

Thấy thiếu niên vẫn luôn tinh quái ngây ra như phỗng, Long Diễn Diệu cười nhẹ vài tiếng, ý muốn nắm giữ người này lại nổi lên, nâng cằm y rồi cúi xuống, đầu lưỡi chui vào khoang miệng của Bích Lạc cuốn lấy lưỡi y …  

A? ! Cảm giác tê dại dính dấp khiến Bích Lạc giật mình, phút chốc hoàn hồn, không cần nghĩ ngợi đã giơ quyền hướng thẳng mặt Long Diễn Diệu đánh tới.  

Long Diễn Diệu nhẹ nhàng đỡ nắm đấm của y, lông mày càng nhướn cao : “Thật không nghĩ ngươi ra tay thẳng thắn như vậy, thực sự là càng ngày càng thú vị, ha hả!”  

”Thú vị cái rắm!” Bích Lạc chán nản, một … quyền khác đánh vào ngực hắn : “Vương bát đản, buông tay —— a nha —— ”  

Nắm tay đánh vào người lại chẳng khác gì đập vào thép nguội, Bích Lạc đau đến mức liên tục kêu lên, Long Diễn Diệu lại tiếp tục cười : “Thực sự rất có ý tứ, ha ha, ta cảm thấy có điểm luyến tiếc giết ngươi.” Nâng lên khuôn mặt diễm lệ của Bích Lạc, Long Diễn Diệu bắn vào mũi y, cười nói: “Để ngươi ở lại giải buồn cũng không sao.” 

Bích Lạc xì một tiếng khinh miệt, cho y là tiểu miêu tiểu cẩu nuôi cho đỡ chán sao?

Y một cước đá tới, cả giận nói : “Cút ngay!” 

Chân vừa nhấc, Long Diễn Diệu đã nhẹ nhàng bắt lấy cổ chân y giơ lên khiến Bích Lạc té ngã xuống đất, cũng không để ý tiếng y chửi bậy, cả người áp lên, tự tiếu phi tiếu nói : ”Ngươi sao lại điêu ngoa kiêu ngạo như vậy a, so với chủ nhân là ta còn hung dữ hơn, ha hả, xem ra phải giáo huấn ngươi một chút mới được.” Nói rồi hắn liền cắn lên đôi môi đỏ tươi của y. 

Bích Lạc bị hắn ép tới vô pháp nhúc nhích, trong lòng đem mười tám đời tổ tông nhà hắn ra mắng một lượt. Cảm thấy đầu lưỡi trắng mịn dây dưa trên cánh môi, nỗ lực vói vào trong miệng, hai mắt trừng hắn, đầu lưỡi lại chủ động lộ ra quấn lấy … Không ngờ Bích Lạc đáp lại như vậy, Long Diễn Diệu sửng sốt một hồi. Đầu lưỡi Bích Lạc chui vào miệng hắn, tinh tế liếm quá phần lợi, kỹ xảo thuần thục lại cao minh, mấy lần dây dưa qua lại, Long Diễn Diệu liền cảm thấy tiểu phúc nóng lên, dục hỏa dâng cao, hơi thở gấp gáp, hắn dứt khoát ngồi dậy, trầm giọng nói: “Ngươi muốn làm cái gì?” Sắc mặt thật là khó coi, lúc đầu chỉ là muốn đùa giỡn một chút, ai ngờ lại bị Bích Lạc khơi mào dục vọng, không khỏi có chút thẹn quá hóa giận. 

Hì hì cười, Bích Lạc chậm rãi chuyển động, khóe miệng toát ra giọng mỉa mai: “Ngươi không phải thích Tử Minh sao? Chỉ như vậy đã dễ dàng động tình a, buồn cười! Chỉ sợ ngươi cũng không phải thực lòng chú ý hắn!” Dáng vẻ trào phúng diễm lệ dưới ánh nến lại càng thêm mị hoặc, Long Diễn Diệu trầm mặc, chậm rãi lộ ra vài phần tà khí: “Ngươi nói cũng có lý, hắc hắc, bất quá, ngươi đã khiến ta động tình, cũng đừng trách ta —— ” Bích Lạc thầm kêu không ổn, chưa kịp đứng dậy đã bị cơ thể to lớn của Long Diễn Diệu áp lên, tay hắn lần vào trong nội y của Bích Lạc ——  

”Buông ra!” Vuốt ve vòng eo nhẵn nhụi của Bích Lạc, Long Diễn Diệu cười khẩy nói : “Chính mình nghịch lửa, giờ lại cảm thấy sợ sao?” Ngón tay nắm lấy nhũ tiêm xoa bóp, Bích Lạc nhịn không được run lên, thân thể vốn quen với tình dục quá mức mẫn cảm, vô thức mềm nhũn cả ra, y căm tức trừng Long Diễn Diệu : “Mau buông tay, a —— a —— ” Dục vọng đột nhiên bị bàn tay nóng như lửa nắm chặt, Bích Lạc mãnh liệt hút khí, thân thể chỉ có thể tùy theo Long Diễn Diệu, hai mắt đã phủ một tầng sương mờ nhưng y vẫn không ngừng mắng : “Ngươi …. cái đồ vương bát đản, a —— thả, buông ta ra —— ”  

”Ngươi như vậy thật là mê hoặc!” Long Diễn Diệu bị mị thái của Bích Lạc dẫn tới dục hỏa đốt người, nhanh chóng thu tay lại cởi áo của mình. 

Thật vất vả mới thoát khỏi bàn tay Long Diễn Diệu, Bích Lạc lùi hai bước lại bị hắn nắm chân kéo lại. 

”Muốn chạy trốn sao? Ha hả —— ngươi không chạy thoát được đâu.” Long Diễn Diệu ôm lấy Bích Lạc vừa kinh hoảng vừa nổi giận, thiếu niên như vậy lại khiến hắn càng không khống chế được, nếu đêm nay không hung hăng thương yêu y một phen thì thật có lỗi với bản thân. 

Cười đến thập phần tà mị, ngoài cửa sổ chợt truyền tới tiếng quát: “Họ Long kia, đừng quá phận ——”

Thanh âm ép tới cực thấp nhưng vẫn tràn ngập tức giận.  

”Yến Nam Quy ——”

Bích Lạc vừa mừng vừa sợ nhìn nam tử từ bên ngoài cửa sổ nhảy vào, một cước phi tới khiến Long Diễn Diệu phải buông tay, Bích Lạc vội vàng chạy tới bên người Yến Nam Quy.  

”Thiếu chủ nhà ngươi đâu?”

Long Diễn Diệu đảo mắt nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ.  

”Thiếu chủ nào có nhàn hạ cùng ngươi dây dưa? Cáo từ.”

Yến Nam Quy đỡ lấy Bích Lạc chạy đi, chỉ nghe Long Diễn Diệu cười ha ha, sau đó đuổi theo. 

Ra khỏi thư phòng, hai người chạy thẳng một đường cũng không thấy nửa tên thị vệ, Yến Nam Quy trầm mặc lẩm bẩm: “Gã họ Long rốt cuộc tính toán cái gì? Vương phủ to như vậy lại không có người trực đêm?”  

”Ách, cái gì vương phủ?”  Bích Lạc phân tâm, suýt nữa té ngã, Yến Nam Quy vững vàng đỡ lấy y : “Ngươi còn không biết sao? Hắn chính là hoàng đệ nhỏ tuổi nhất của hoàng thượng – Mục Thịnh vương gia.”  

A? ! Bích Lạc nhất thời không biết nói gì, cái tên Long Diễn Diệu kia tuy rằng khí thế bức người nhưng lúc nãy còn cợt nhả trêu đùa y, nào có nửa điểm giống người trong hoàng gia?  

”Bích Lạc? …” Thấy y ngơ ngác dừng bước, Yến Nam Quy chau mày, vừa định ôm lấy y, hàn quang chợt lóe qua mắt, một lưỡi đao sáng như tuyết bổ tới —— 

Kéo Bích Lạc lùi lại hai bước, đầu vai Yến Nam Quy cảm thấy một trận đau nhức, máu tuôn ướt cả ống tay áo, hắn lấy tay che miệng Bích Lạc, nhìn hai người bước ra từ chỗ tối, con ngươi hơi co rút lại —— 

Hai người có tướng mạo giống nhau như đúc, chiều cao, dung mạo, kể cả quần áo. Hai mắt lạnh lùng không lộ chút biểu tình, điểm khác nhau duy nhất là một người cầm đao tay trái, một người cầm đao tay phải.

“Các ngươi không đi được —— ” “Quay trở lại thư phòng —— ” Một người tiếp một người, ngay cả thanh âm cũng giống như một, Bích Lạc nháy mắt, nếu như nhắm lại hai mắt, y nhất định nghĩ là do một người nói. 

”… Nguyên lai là Dạ La Sát …”

Khuôn mặt xưa nay luôn trầm ổn thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, đem Bích Lạc dấu ở sau người : “Hồng Trần giáo từ lúc nào lại liên kết với triều đình?” 

Hai người Dạ La Sát diện vô biểu tình nhìn Yến Nam Quy, hắn âm thầm thở dài, là do bản thân sơ suất, sớm biết có người của Ma Giáo ẩn núp trong vương phủ, ít nhất cũng phải đợi đến lúc gặp được thiếu chủ mới có thể cứu người, lúc này —— 

“Yến Nam Quy, tốt nhất ngươi nên bó tay chịu trói, miễn để liên lụy tới người bên cạnh ngươi.”  

Long Diễn Diệu chắp tay sau lưng, ống tay áo lay động, ngạo nghễ tiến lại gần, Dạ La Sát cúi người chào rồi biến mất trong bóng đêm tựa như quỷ mỵ. 

Bích Lạc trừng lớn đôi mắt tựa thu thủy sáng lấp lánh, Long Diễn Diệu nhìn y cười thập phần tà mị : “Ta đã nói ngươi chạy không thoát rồi mà, hắc hắc!” 

Giá Vương bát đản! Bích Lạc đang định chửi ầm lên, bên hông đột nhiên tê rần, bị điểm huyệt ngủ, lập tức yếu đuối ngã vào lòng Yến Nam Quy. 

”Xem ra thiếu chủ đoán không sai, ngươi quả thực cấu kết với Ma Giáo, là muốn trừ thái tử soán ngôi vị sao? Khó trách ngươi vẫn dây dưa với thiếu chủ, ta thấy ngươi chính là muốn giết người diệt khẩu.” Yến Nam Quy khẽ thở dài. Long Diễn Diệu nhướn mày : “Nếu thiếu chủ nhà ngươi làm việc cho ta, ta tự nhiên cũng không giết hắn.” Ưng mâu lợi hại đảo qua Bích Lạc đang được Yến Nam Quy ôm chặt trong lòng cười nói: “Xem ra ngươi rất quan tâm hắn, điểm huyệt ngủ, là sợ hắn biết nhiều thì nguy hại tới tính mạng sao? Ha hả, ngươi yên tâm, như hắn cổ quái lại thú vị, ta thật sự luyến tiếc giết chết hắn, A ha ha —— ” Tiếng cười cuồng vọng vang vọng trong đêm, Yến Nam Quy lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ.

4 responses

  1. *bay vô*

    Bắn pháo bùm bùm bùm ~

    *bay ra*

    Thiệt là sở hữu :”>~

    Tháng Tư 5, 2011 lúc 5:35 chiều

  2. Vân Khuynh

    Hix hix hix…Bạn ơi Bao giờ mới có chương tiếp theo vậy 😦 mình chờ…mình chờ…

    Tháng Sáu 20, 2011 lúc 9:54 chiều

  3. khuc da

    co phai tran an la gay khong a

    Tháng Năm 31, 2013 lúc 10:20 chiều

(≧∇≦) | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | [* ̄︶ ̄]y | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s