Wellcome to my world!

Bích Lạc – Quyển Thượng – Chương 4


Phù Sinh Mộng hệ liệt chi Bích Lạc
 
 
Bích Lạc
 
 
Tác giả : Trần Ấn (Thiên Thương)
Thể loại : cổ trang, ngược luyến tàn tâm, nhất thụ nhất công, cường công cường thụ
Tình trạng bản gốc : 2 quyển : Quyển Thượng (18 chương) – Quyển Hạ (14 chương)
Nhân vật : Long Diễn Diệu x Bích Lạc
Dịch : QT (vns)
Edit : Hồng Lâu (aka Lâu Nhi)
 
 
Quyển Thượng
 
Đệ tứ chương
 
“Đây là gian phòng hảo hạng của tiểu điếm, rất yên tĩnh, xin mời hai vị.” Tiểu nhị hân hoan dẫn hai người khách nhân đi vào, sau đó cúi đầu rời đi. Đi tới sau cửa, khóe mắt lần thứ hai lén liếc thiếu niên vận bích lục sam tử, âm thầm tặc lưỡi : Thực sự là diễm lệ xuất chúng a! Khách nhân qua lại kinh thành mà hắn đón tiếp nhiều vô số kể, nhưng người tuấn tú như vậy thì mới gặp lần đầu. Thân thể tiếp xúc với chăn gối mềm mại, Bích Lạc thoải mái thở hắt ra, đi đường suốt nửa tháng cuối cùng cũng tới được kinh thành. 

“Chân tay có mỏi hay không? Ta đi gọi người nấu nước nóng cho ngươi tắm, giờ cứ ngủ tạm đi.”

Yến Nam Quy buông bọc hành lí, nhìn Bích Lạc nằm ngã xuống giường liền bật cười.  

”Hảo…” Bích Lạc nhỏ giọng lẩm bẩm, mí mắt đều sớm không mở nổi. Yến Nam Quy thay y cởi giày đắp chăn rồi mới nhẹ nhàng đi ra ngoài. 

Quấn chặt lấy chăn bông, Bích Lạc nắm bóp hai chân bị trướng tới phát đau, lắc đầu, nguyên lai cưỡi ngựa lại mệt như vậy. 

Từ Miêu Cương xuất phát, đoạn đầu toàn là rừng núi, nhờ Yến Nam Quy dùng khinh công đưa y đi nên không có lấy nửa điểm vất vả. Sau đó đi lên phía bắc nhiều người qua lại, Yến Nam Quy cũng không thể thi triển khinh công bừa bãi, bèn đi mua ngựa. Bích Lạc không biết cưỡi ngựa, Yến Nam Quy muốn hai người cưỡi chung một con. Ai ngờ tâm huyết dâng trào, Bích Lạc không chịu, Yến Nam Quy cũng chiều y, mỗi người cưỡi một con. Trên đường không biết bị quăng quật bao lần, đến gần kinh thành, Bích Lạc cuối cùng cũng coi như biết cưỡi ngựa, nhưng vì thế mà thời gian cũng bị chậm trễ, rốt cuộc không thể đuổi kịp Tử Minh.

Mang theo nước nóng trở lại phòng, Yến Nam Quy bỏ ra chăn bông, cởi quần áo của Bích Lạc. Nhìn thấy bắp đùi trắng noãn vì cưỡi ngựa mà bị ma sát đến sưng đỏ, hai mày liền chau lại :”Sao lại thâm hơn cả hôm qua thế này? Ngươi cũng không chịu nói với ta.” Mười ngón tay mềm nhẹ xoa lên bắp đùi của Bích Lạc, giúp y thả lỏng cơ thể đã sớm cứng ngắc. 

“Cũng đã gần tới nơi, cố chịu một chút là được rồi…” Bích Lạc nhắm mắt lại, chậm rãi nói. Đau nhức toàn thân nhờ sự xoa bóp của Yến Nam Quy mà dần dần biến mất, bên môi lộ ra tiếu ý. Ngày đó Yến Nam Quy lần đầu nói muốn giúp y xoa bóp, Bích Lạc còn thật sự lo sợ, nhưng hơn mười ngày nay, Yến Nam Quy đều chỉ cẩn thận hầu hạ y. Từ trước tới giờ chỉ có Bích Lạc y lấy lòng người khác, chưa bao giờ được người tận tâm tận lực hầu hạ như vậy, trong lòng cảm thấy rất cảm động, tâm tình cũng hoàn toàn thả lỏng, bình thường cũng đối Yến Nam Quy lộ ra dáng vẻ làm nũng, đùa giỡn vui cười, Yến Nam Quy cũng chỉ cười trừ.

Thu tay lại, Yến Nam Quy lấy khăn lau người y. Khăn ấm lướt qua, cảm giác thoải mái khó nói hết. Bích Lạc vui vẻ cuộn thân, ôm lấy chân Yến Nam Quy. Thân thể bỗng nhiên cứng đờ, Yến Nam Quy dừng lại động tác, nhìn tấm lưng trần của Bích Lạc. Từng lọn tóc đen mượt rơi trên lưng, làm cho làn da càng có vẻ trắng nõn, không kìm lòng nổi, ánh mắt thuận thế theo cột sống đi xuống …

“Ngươi sao vậy?” Thật lâu không thấy động tĩnh, Bích Lạc kinh ngạc mở mắt, vừa quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt tràn đầy dục vọng của Yến Nam Quy …

 ”… Bích… Lạc…”

 Thấp giọng nỉ non, Yến Nam Quy chần chừ vươn tay, cẩn cẩn dực dực xoa lên thân thể trắng tuyết mịn màng của thiếu niên : “Bích Lạc…”

Yến Nam Quy! Đôi mắt thu thủy ngưng chú trước mặt nam tử, nhưng lại không có vẻ kinh ngạc —— mấy ngày liền sớm tối ở chung, Bích Lạc sao lại không biết Yến Nam Quy đã sớm mê luyến y? Chỉ là ….

Tuy rằng lúc này ngươi gọi tên của ta, nhưng trong mắt ngươi thật sự là ta sao? Hay chỉ là một kẻ có dung mạo tương tự nữ tử mà ngươi mê luyến? Nếu ta không có dung mạo này, ngươi còn để ý đến ta sao?

… Khẽ cắn môi, thân thể run lên nhè nhẹ —— Bích Lạc a Bích Lạc, ngươi lại bắt đầu si rồi ? …

Bàn tay nóng bỏng chậm rãi dời xuống phía dưới, Bích Lạc đột nhiên nghiêng người, mị nhiên cười nói: “Yến Nam Quy, ngươi nhìn cho rõ a, ta không phải nữ nhân.”

 ”… Ta biết…” Yến Nam Quy nuốt khẩu nước miếng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vết thương trên đùi Bích Lạc, giọng nói ôn thuần lại có vài phần trầm thấp : “Nhưng ta vẫn muốn ôm ngươi… Bích Lạc, không thể được sao? …”

Bích Lạc bình tĩnh nhìn hắn, Yến Nam Quy đợi không được y trả lời, trong mắt hiện lên một tia thất lạc: “Xin lỗi, ta quá đường đột.” Đảo qua lệ dung của Bích Lạc, lại cười tự giễu, nói: “Có lẽ gần đây làm việc nhiều, người cũng muốn hồ đồ? A, chỉ tính niên kỷ, ta cũng coi như phụ thân của ngươi rồi … “

Yến Nam Quy muốn đứng dậy, lại bị Bích Lạc ôm lấy thắt lưng.

 ”Bích Lạc? …”

Ngước nhìn hai mắt tràn ngập tình dục lộ ra vẻ kinh ngạc của Yến Nam Quy, khóe môi Bích Lạc vẽ thành nụ cười câu dẫn, mềm mại đáng yêu đến cực điểm, nháy mắt đã khiến dục vọng của Yến Nam Quy phấn chấn bừng bừng. Cúi đầu xuống, làn môi tinh tế cắn nhẹ ——

 Yến Nam Quy trọng trọng thở dốc một chút, nâng cằm Bích Lạc, thanh âm ám ách hỏi : “Ngươi làm cái gì vậy? —— “

 Bích Lạc nở nụ cười, khóe mắt nâng lên lộ ra mị thái vô hạn :”Ngươi không phải là muốn ta làm vậy sao? Hi, kỳ thực ngươi cũng không già. Năm mười ba tuổi ta phải tiếp một lão khách nhân, đi đường không nổi lại còn muốn tầm hoan. A, chính lão cũng rất vô dụng, phải dùng quải trượng làm —— “

Nửa sau đã bị phong tại trong miệng, Yến Nam Quy đè lên đôi môi đỏ mọng của Bích Lạc, thấp giọng nói: “Không cần nhớ lại ….”

Ngón tay chậm rãi luồn vào mái tóc, Yến Nam Quy im lặng nhìn dáng vẻ tươi cười quyến rũ của thiếu niên, đợi một lát rồi mới nhẹ nhàng hôn lên trán Bích Lạc.

Xúc cảm mềm nhẹ như lông vũ, tình cảm ấm áp chưa từng thử qua bỗng chốc tràn ngập trong lòng …. Bích Lạc nhắm hai mắt, tâm liền thắt lại  —— Yến Nam Quy, không nên đối ta ôn nhu như vậy, bảo ta làm sao tin được ôn nhu của ngươi đây ….

Ta tình nguyện ngươi đối ta chỉ có dục vọng không có tình ý, ta sẽ không cần lo lắng lần thứ hai si mê… Bởi vì ta tuyệt đối không thể si tình…

 ”Bích Lạc…” Tiếng gọi khẽ hàm chứa yêu thương nồng đậm khiến Bích Lạc run lên, đôi mắt thu thủy nhìn chằm chằm Yến Nam Quy, rồi đột nhiên ôm lấy cổ hắn, hôn lên xương quai xanh, miệng cười khổ —— vì sao ngươi lại đối với ta như vậy? Khiến ta vô pháp chống cự nhu tình của ngươi, mong muốn nhận được càng nhiều … Chỉ vì ta giống nữ nhân kia? Bởi vì ta có thể trở thành thế thân của nàng? Hay ngươi thực sự thích ta?

Ta đã chọn sai một lần, ta không muốn lần thứ hai cũng là sai! Đối với ngươi, ta nhịn không được, muốn ngươi càng thêm để ý ta, thích ta, muốn sa vào nhu tình mật ý của ngươi.

Được rồi, cứ coi như đây là một giấc mộng, mộng của một người vô cùng dịu dàng …

Ta thật vất vả mới từ trong giấc mộng của Mạnh Thiên Dương tỉnh lại, nhanh như vậy đã rơi vào mộng của ngươi ……Ta, thật đúng là sống mơ mơ màng màng a…

Tay linh hoạt giải khai quần áo của nam nhân, lồng ngực thiếu niên phập phồng theo hơi thở, càng khơi dậy tình diễm ——

 ”Ha a… Bích Lạc…”

Cho dù trong lòng vẫn còn nghi ngờ việc Bích Lạc đột nhiên thay đổi thái độ, trở nên nhiệt tình như vậy, nhưng nhìn thấy nụ cười tươi đẹp như hoa quỳnh của y, Yến Nam Quy liền bị dục vọng bao phủ, ôm chặt lấy thiếu niên từ lần đầu gặp mặt đã hấp dẫn bản thân hắn.
 
Dục vọng nóng hổi ngẩng cao đầu đường hoàng bịt kín hậu huyệt, dùng sức đẩy mạnh vào ——

 ”A ách ————” Bích Lạc thét lên, mặc dù hai chân đã mở lớn hết mức, nhưng mật huyệt lâu ngày chưa từng tiếp thu ngoại vật nhất thời không thích ứng nổi hành động xâm lấn cơ thể, hàng mi dày nhắm chặt lại, y há mồm thở dốc.

 ”Rất khó chịu sao? Bích Lạc…” Yến Nam Quy cũng toát mồ hôi, trước đây mặc dù chưa từng chạm qua nam sắc, nhưng nhiều ít cũng có nghe nói, so với nữ tử càng khiến người khác cảm thấy tiêu hồn …… Thật không sai. Chỉ là, dáng vẻ đau đớn của Bích Lạc ——

Đau đớn theo nhiệt thiết (thanh sắt nóng) rút ra mà tiêu thất, Bích Lạc kinh ngạc ngẩng đầu, lập tức ngưỡng cổ, yết hầu phát ra tiếng rên rỉ khàn khàn, ngón tay của Yến Nam Quy len vào khố gian của y.

 ”Như vậy có thoải mái hơn không ? …” Yến Nam Quy nhẹ nhàng chậm chạp vuốt ve, lưỡi tinh tế liếm lên dục vọng đã dần thức tỉnh của Bích Lạc, cũng không có cảm giác bài xích, không có hương vị tanh nồng thông thường của nam nhân, phảng phất mang theo khí tức đặc biệt ngây ngô của thiếu niên … Khóe mắt tạo thành nếp nhăn khi cười, hàm tiến toàn bộ dục vọng của y vào miệng, dùng đầu lưỡi âu yếm  ——

 ”Yến Nam Quy! A ——” Bắp đùi tuyết trắng nhận được vui vẻ mãnh liệt chưa từng có, Bích Lạc khó có thể nhịn, nâng lên thắt lưng, trong khoang miệng nóng ẩm của Yến Nam Quy co lại, hai mắt phủ sương —— nguyên lai, nguyên lai cảm giác được người khác âu yếm đúng là rất tuyệt vời…

Chưa từng nghĩ tới, cư nhiên sẽ có người nguyện ý làm như vậy với ta! Từ trước tới nay chỉ có ta làm đủ mọi việc lấy lòng người khác … Yến Nam Quy …..Vui sướng đem đầu óc mê man, lưng cong lên, Bích Lạc run rẩy phát tiết trong miệng nam tử ——

Nâng cao hai chân đã sớm vô lực của Bích Lạc, Yến Nam Quy hôn lên cúc lôi hồng hào, liếm ngón tay, đem dịch dục Bích Lạc vừa phát tiết thay dầu bôi trơn xoa lên nếp uốn, ngón tay dùng sức, tạo ra một khe nhỏ, đầu lưỡi dính tinh dịch lập tức tiến vào ——

 ”Ngô… Aha…” Bích Lạc thất thần, cảm giác thẹn cùng vui sướng theo đầu lưỡi xoay tròn của Yến Nam Quy rải khắp tứ chi bách hài, cả người phiêu phiêu đãng đãng như ở giữa không trung…

 Ta đang nằm mơ sao … Vòng eo lay động, nắm chặt đầu vai dày rộng của nam tử : “Yến… Yến Nam Quy, được rồi… Khả dĩ ……..”

Ngạnh thiết như bốc cháy thẳng nhập thân thể, từng chút tiến vào nơi sâu nhất …… Rên rỉ, ôm chặt cổ nam tử, hai chân quấn lấy thắt lưng của hắn, hòa cùng luật động gấp gáp …..

Rất khoái nhạc! Là cảm giác vui sướng từ linh hồn khi cùng ái nhân âu yếm …. Là say mê, vui sướng đến mức khiến ta cảm thấy mê man  …. Cũng là ôn nhu, vui sướng đến mức phát khóc……

 Không thể tin được, ta cũng có thể cảm nhận niềm vui sướng như vậy! Có phải bởi vì …  đây chính là một giấc mộng sao?

 Cho dù là mộng, chỉ xin đừng sớm đánh thức ta …..

Đèn hoa rực rỡ, người đông như trảy hội, trong bóng đêm, kinh thành càng trở nên sênh ca mạn vũ, tạo thành cảnh tượng phồn vinh.

Bích Lạc cầm chong chóng mới mua đi dạo trong chợ đêm. Lần đầu tiên đến kinh thành chính là cảm thấy mọi thứ đều rất mới mẻ, không khỏi bị hoa mắt, khóe môi khẽ nhắc : So với gia hương ngọc khê, Túy Mộng Các, Phong Nhã Lâu, Lăng Tiêu Thành đều náo nhiệt hơn …

”Cẩn thận không lại lạc ……” Yến Nam Quy kéo tay y, đáy mắt mỉm cười —— nhìn bộ dáng hài lòng của Bích Lạc, quả nhiên dẫn y ra ngoài thật không sai, dù sao y vẫn còn tâm tính của tiểu hài tử, chỉ là so với bất luận kẻ nào đều tang thương mà trưởng thành …
 
Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay truyền vào trong lòng, Bích Lạc nhìn nam tử mỉm cười nho nhã trước mắt, cảnh tượng triền miên tại nhà trọ lại hiện lên trong óc, không khỏi đỏ mặt : y trăm triệu lần không ngờ Yến Nam Quy bề ngoài văn nhã như vậy lại vô cùng kích động ở trên giường, còn làm ra những hành động quá mức kích thích, hại y không biết nên khóc hay nên cười …
 
“Nghĩ gì vậy?” Yến Nam Quy khó gặp thần tình ngượng ngùng của Bích Lạc, nhịn không được buồn cười, tới bên tai y nhẹ giọng hỏi :”Là chuyện kia sao …”
 
Mí mắt cũng đỏ bừng, Bích Lạc hạ thấp đầu, khóe miệng lại cong lên tươi cười, thấp giọng nói :” Giống như ở trong mộng … “
 
Nắm tay càng thêm chặt, Yến Nam Quy khẽ thở dài, lập tức cười nói : “Nếu ngươi thích, sau này ta sẽ cùng mộng với ngươi ….”
 
 ”… Yến Nam Quy…” Bích Lạc ngẩng đầu chăm chú nhìn hắn, thật lâu cũng không rời ánh mắt ——
 
Bên cạnh kẻ đến người đi, trong mắt lại chỉ có khuôn mặt của Yến Nam Quy, bên tai là tiếng hoan hô cười nói, lại chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của hắn …
 
 ”Đừng đờ ra đó, bên kia còn có rất nhiều thứ thú vị …” Yến Nam Quy cười, kéo Bích Lạc đi tới mấy quầy hàng ở phía trước.
 
 …
 
 ”Yến Nam Quy, ta đi tới đó trước a ——” Thấy Yến Nam Quy đang lựa chọn dây buộc tóc cho y, Bích Lạc xoay người, chen vào đống người đang vây bắt một người mặt đen cách đó không xa.
 
Bích Lạc này! Yến Nam Quy sủng nịch lắc đầu, tiếp tục xem đủ loại dây buộc màu sắc sặc sỡ.
 
Nụ cười dịu dàng như thu thuỷ, Bích Lạc cầm trong tay con rối nhỏ trông rất sống động. Xem tới nhập thần, đầu vai đột nhiên bị vỗ nhẹ ——
 
 ”Yến Nam Quy, di?” Quay đầu lại, là một hán tử xa lạ, Bích Lạc ngẩn ngơ, còn chưa kịp hỏi, một bàn tay vô thanh vô tức từ phía sau y vươn ra, cầm chiếc khăn lụa chụp lên mặt y. Điềm hương xông vào trong mũi, Bích Lạc cảm giác thiên toàn địa chuyển.
 
 ”Đi mau!” Phía sau người nọ tiếp được thân thể yếu đuối của Bích Lạc, cùng đồng bạn nhanh chóng tiêu thất trong đám người ——
 

 
 ”Cổ sư gia, ngươi làm cái gì vậy?” Tiếng nói thuần hậu thâm trầm của nam tử mơ hồ tiến vào trong tai.
 
 ”…”
 
 Ai đang nói chuyện? Đầu hảo vựng … Bích Lạc vừa tỉnh lại phát hiện toàn thân vô lực, y cả kinh, dần tỉnh táo liền chậm rãi nhớ lại sự việc trước khi hôn mê —— không phải mới vừa ở chợ đêm sao? Hiện tại đã tới nơi nào?
 
 Thân để mềm nhũn nằm ở trên giường, Bích Lạc len lén hé mắt ——
 
Chỉ nhìn thấy bóng lưng của một nam tử ăn mặc cao quý, tuy rằng tùy ý chắp tay ở sau lưng nhưng lại có khí thế bức nhân, trước mặt hắn là một người trung niên có dáng dấp nho sinh, gọi là Cổ sư gia gì đó.
 
 Bích Lạc trong lòng khẽ động, y cảm thấy đã gặp thân ảnh nam tử ở nơi nào đó, còn có thanh âm thật có chút quen tai, chỉ là trong lúc nhất thời nghĩ không ra. Chính là âm thầm đánh giá, lại nghe Cổ sư gia nơm nớp lo sợ nói: “Chủ tử, ty chức đã nghĩ ra một diệu kế đối phó vị kia, tự ý đem người bắt tới nơi này, là do ty chức sơ sẩy, trước hướng chủ tử bẩm báo.”
 
 ”Nga, cái gì diệu kế? Nói ta nghe một chút.”
 
 ”Dạ.” Cổ sư gia thấy hắn cũng không trách tội, nhất thời tinh thần tỉnh táo, cười nói: “Chủ tử cũng biết vị kia thích nhất thiếu niên xinh đẹp, hì hì, ty chức nghĩ chúng ta chỉ cần chọn một người thích hợp, hạ độc vật trên giường hắn. Đến lúc đó, na hai người cùng chết tại trên giường, liền, liền ……”
 
Tiếng nói càng ngày càng thấp, Bích Lạc không nhìn thấy sắc mặt của Cổ sư gia, nhưng lại thấy y bào của hắn lay động tựa như khi người ta run rẩy, cho thấy hắn đang vô cùng sợ hãi.
 
 ”Nói xong a.” Câu nói mang theo tia tiếu ý, khiến Cổ sư gia càng run rẩy dữ dội, đột nhiên quỳ xuống : “Chủ tử thứ tội.”
 
 ”A, Cổ sư gia, ngươi cư nhiên lại nghĩ ra loại này diệu kế, khiến ta cũng phải bội phục ngươi.” Nam tử cười đầy mỉa mai.
 
 ”Ngươi nghĩ hắn ngu ngốc như vậy sao? Vô duyên vô cớ tặng người cho hắn, hắn cũng muốn? Tưởng là ngươi sao? Vừa thấy mỹ niên thiếu liền đánh mất thất hồn lục phách? Nếu không nghĩ ngươi theo ta đã nhiều năm, hừ —— “
 
 ”Dạ, dạ, ty chức tạ ơn chủ tử tha mạng.” Cổ sư gia nghe ngữ khí hắn có phần thả lỏng, liền cúi đầu cảm tạ.
 
 ”Nhớ kỹ, sau này không có chỉ thị của ta thì không được hành động thiếu suy nghĩ, phá hỏng đại sự của ta.”
 
 ”Ty chức minh bạch.” Cổ sư gia đứng lên, âm thầm lau mồ hôi, lúng túng nói: “Chủ tử, vậy thiếu niên phải xử trí như thế nào? Nếu không ty chức sẽ phái người tống xuất hắn, dù sao hắn cũng không biết cái gì, không cần giết hắn diệt khẩu ——” ánh mắt len lén liếc lên giường, thiếu niên diễm lệ như vậy, một đao giết đi thật sự đáng tiếc, không bằng âm thầm mang về nhà ——
 
 Muốn chính mình hưởng sao, nam tử nhếch mép cười: “Hắn nghe xong nửa ngày, còn muốn để sống mang ra ngoài sao?”
 
 Lời vừa nói ra, tim Bích Lạc đập dồn dập, hắn vẫn duy trì hô hấp ổn định, không ngờ nam tử từ lâu đã phát hiện y tỉnh lại, sắc mặt đột nhiên trắng bệch.
 
 ”Ngươi cũng nghe được rồi, còn giả bộ ngủ?” Nhàn nhạt châm biếm, nam tử xoay người lại ——
 
Kim quan dưới ánh nến phát ra huy quang rạng rỡ, ánh mắt nhìn tới trên giường, phong mang bắn ra tứ phía, lợi hại như ưng.
 
”Nguyên lai là ngươi!” Bích Lạc bật thốt lên.
 
Đây không phải là Long Diễn Diệu y từng gặp ở Phong Nhã Lâu sao? Cũng chính là kẻ Tử Minh tìm giết!
 
 Mi giương lên, Long Diễn Diệu nhìn lướt qua khuôn mặt Bích Lạc : “Là ngươi sao.”

 
Long ca xuất hiện rồi =3=

One response

  1. Phụ tử …

    Ta có chút không chịu được phụ tử ‘___’

    Đọc thấy thật đớn đau…

    Tháng Tư 2, 2011 lúc 4:14 chiều

(≧∇≦) | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | [* ̄︶ ̄]y | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s