Wellcome to my world!

Sài Lang Hổ Bái – Chương 17


 

 Sài Lang Hổ Báo   

Tác giả : Hắc Sắc Cấm Dược (Dược tỉ tỉ a~ tác giả Ô Hắc, Phong Vô Nhai, Cô hồ a~)
Thể loại : hiện đại, đam mỹ tiểu thuyết, nhất thụ đa công, đại thúc thụ, phụ tử, ngược thân ngược tâm
Tình trạng bản gốc : 40 chương (chưa hoàn, mới hoàn quyển 1 à)
Tình trạng bản dịch : cont
Edit : Hồng Lâu ( aka Fam aka Lâu Nhi )
 
 

Chap 17 : Ẩn nhẫn

“Khụ…… Khụ khụ……”

Đồ uống trút vào khí quản khiến nam nhân hít thở khó khăn, theo bản năng muốn đứng dậy lại bị kẻ khác nắm chặt hai vai ấn mạnh xuống bàn.

Hô hấp còn chưa kịp trở lại bình thường, hai tay đã bị trói ra sau bằng dây lưng……bên cạnh còn truyền tới tiếng cười châm biếm.

“ Đừng……”

Cổ tay không tự giác lại run rẩy.

Loại tư thế khuất nhục này như một đòn giáng thẳng vào đoạn kí ức tối tăm tận sâu trong nội tâm hắn, dáng vẻ chật vật khổ sở, sắc mặt cũng nháy mắt mà trở nên trắng bệch.

Trình Chấn Toàn giãy dụa thân mình, mong có thể thoát khỏi sự trói buộc khiến hắn khủng hoảng.

Bất quá…… tất cả đều vô dụng.

“Các ngươi muốn thế nào cũng được, nhưng, đừng trói ta lại ………”

Biết bản thân không cách nào trốn thoát sự đùa bỡn của nam tử, giọng nói cũng không tránh khỏi yếu ớt.

“Nga?”

Nam tử tóc dài híp mắt lại giống như đang cười nhưng lại không  mang chút tiếu ý nào :

“Ngươi……là đang yêu cầu chúng ta sao?”

“…….”

Nhìn dáng vẻ tựa tiếu phi tiếu (cười mà không cười) của đối phương, Trình Chấn Toàn nói không ra lời, chỉ cảm thấy tâm càng lạnh.

Đột nhiên, nam tử tóc dài thô bạo nắm lấy tóc hắn giật ra sau, khiến người hắn bật cong lên.

“Ngươi cho rằng bản thân còn có tư cách sao?”

Khoảng cách giữa hai người quá gần, đến mức đôi môi lạnh lẽo kia cơ hồ đụng vào tai hắn, hơi thở nóng hổi phun vào nhĩ tế khiến cơ thể bất giác run rẩy…..

Như thể, bản thân đang đối mặt với loài dã thú ăn thịt……….

“Ô!!”

Lỗ tai bị nam tử dùng sức cắn mạnh, đau đớn mãnh liệt khiến nam nhân kêu rên, theo bản năng muốn tránh khỏi đau đớn, lại bị y giữ lại, càng thêm ra sức cắn xé.

Từ phía sau,một chiếc hạng quyển (vòng đeo cổ của mí con cẩu í T_T) kiểu dáng tinh xảo được đeo vào cổ hắn.

Ngay khi nam nhân nghĩ lỗ tai sắp bị cắn đứt, nam tử đột nhiên buông hắn ra, thỏa mãn liếm mép, đem nam nhân quẳng xuống bàn.

“……”

Sườn đập vào cạnh bàn khiến Trình Chấn Toàn đau đớn, nhưng hắn cũng không lên tiếng, chỉ im lặng cuộn mình lại.

Bởi vì hắn biết cho dù có cầu xin hay phản kháng, cuối cùng chỉ khiến bản thân càng thêm thống khổ mà thôi.

Trò chơi vừa mới bắt đầu, lỗ tai hắn đã sắp bị cắn rớt, cũng không dám tưởng tượng kế tiếp còn có thể phát sinh những loại chuyện gì.

Hắn chỉ mong bản thân sau đó có thể tiếp tục đứng vững, cầm tiền mang tới bệnh viện……..

Thân thể đột nhiên bị kéo về phía sau, động tác thực ôn nhu, không hiểu sao so với nam tử tóc dài kia, người ở phía sau còn khiến hắn lạnh run hơn.

“Ha ha, ngươi đang run?”

Bên tai truyền đến tiếng cười nhẹ của nam tử :

“Chẳng lẽ……ta so với tên đó còn đáng sợ hơn?”

Đầu lưỡi ướt át liếm nhẹ vết thương nơi vành tai hắn.

“…….”

…Đau…….

“Yên tâm, ta sẽ không thô bạo như tên kia đâu.”

Nam tử hôn lên khuôn mặt của Trình Chấn Toàn, vẻ mặt tươi cười, nhẹ nhàng nói :

“Nói tới đổ máu, ta càng thích cái này……sắc nhọn…..lại không dễ lưu lại miệng vết thương…..”

Một con dao tiểu phẫu sắc bén nhẹ nhàng kề vào động mạch cổ của Trình Chấn Toàn……toàn thân hắn phút chốc đông cứng lại…….

“Lan, ta không nghĩ ngươi cũng muốn tham dự.”

Nam tử tóc dài khẽ nhếch miệng gợi lên nụ cười lười biếng quen thuộc, trong lòng có chút ngoài ý muốn.

Tuy rằng bọn họ đều thích ngoạn nam nhân, nhưng mỗi người đều có khẩu vị riêng, nếu ai không có hứng thú với con mồi thường lựa chọn ngồi xem, bởi vì đối với bọn họ, hưởng thụ thị giác cũng là một loại khoái cảm.

Nhưng Lan chưa bao giờ tham gia trò chơi này……..Y thường chỉ yên lặng ngồi nhìn bọn họ hành sự, vì bản thân y mắc bệnh khiết phích.

“Ta đột nhiên lại muốn thử một chút, không được sao?”

Lan cười khẽ, hai mắt ôn hòa hơi nheo lại, hai tay lại siết chặt lấy thân thể của nam nhân. Tuy rằng bộ dáng của hắn cũng thực bình thường, tuổi còn lớn hơn y, nhưng là, Lan thích cảm giác ôn nhuận lại sạch sẽ trên người nam nhân này.

So với mấy tên nam kỹ bề ngoài đẹp đẽ, bên trong lại bẩn muốn chết, y thà chạm nam nhân này còn hơn.

“Đương nhiên có thể, chỉ là nếu làm chết người, khi xử lý cũng có chút phiền toái.”

Nam tử tóc dài nhìn tới thanh tiểu dao vẫn đang đặt trên cổ Trình Chấn Toàn, bản thân cũng không hề nghi ngờ nếu Lan cao hứng, nó sẽ xẹt qua động mạch của nam nhân này.

Bởi vì y biết rõ Lan thích thú khi được cắt vào cơ thể con người như thế nào.

Hơn nữa, lúc làm tình, lại càng khó khống chế hành động tùy hứng của tên bác sĩ này.

“Ngươi không cần phải lo lắng như thế, ta còn chưa bắt đầu ngoạn a……..”

Ngụ ý chính là y còn chưa thỏa mãn dục vọng, tính mạng của nam nhân còn được an toàn.

Bất quá, sau đó ra sao thì cũng không ai nói trước được………

Tiểu dao nhẹ nhàng lướt qua chiếc cổ của nam nhân tạo thành vết thương không quá sâu, một tia huyết đỏ chảy theo miệng vết thương……..

Tốc độ đột nhiên tăng nhanh, mọi người chỉ nghe thấy tiếng quần áo bị cắt xé, từng đường cong của cơ thể nam nhân đã hiện ra trước mắt bọn họ. Thân thể nam nhân mang theo vết máu đỏ tươi run rẩy khiến cho những đôi mắt bên ngoài chợt hiện lên tia hứng thú.

“……”

Hai mày chíu chặt lại, nam nhân vẫn im lặng chịu đựng như cũ. Tựa hồ đối với những chuyện sắp tới, bản thân đã chuẩn bị tâm lí tiếp nhận.

 

(hình minh họa cho chap này đây ~__~)

Khổ thân Trình thúc (thụ), đi tới đâu là thu hút một đàn dã thú tới đấy TT____TT

Còn một chap nữa, QRG$%@$^, 2 cái chap chết tiệt này làm ta khổ sở không ít, ko cách nào gõ lại được >< Nếu không bây giờ các nàng cũng phải có đến chap 25 rùi, sao mà ta dị ứng với việc gõ lại thế nhỉ, lần 1 càng dễ dàng bao nhiêu thì lúc bị mất càng khó gõ lại bấy nhiêu TT^TT
 .

 

9 responses

  1. Lâm Thủy Châu

    Ối, sao nàng lại năng suất tn :))

    Một tối đọc 2 fic, phê ~~~ :”>

    Lan ca đã xh dồi ;)) gian thấy mồ ta luôn :)) but thay vì chú ý đến nó ta lại chú ý đến thằng bạn nó hơn, dù sao thì thằng đó cũng sờ đc vào Trình thúc 1 xíu, ko bik sau này có chen chân vào lần nào nữa hem =)))))

    P/S: Nàng lấy ảnh Thiên thúc minh họa Trình thúc ah :))

    Tháng Mười 31, 2010 lúc 9:15 chiều

    • Ừa, tại ta thấy cái hình nó hợp muh, với lại truyện của Dược tỉ nên ta thấy vẫn là tranh tỉ ấy vẽ là hợp nhất ^^

      Công nhận ta cũng thích thàng í lém, nhưng muh nó chỉ bon chen dc 2 chap nữa thui hà, muh đến tên Dược tỉ còn lười đặt thì nàng phải hỉu rùi í T^T

      Tháng Mười Một 1, 2010 lúc 12:48 chiều

  2. Ageha

    Sắp có xôi thịt rồi hí hí. Cái hình gợi thú tính quá tỉ ạ. :”> chọn thật tốt a

    Tháng Mười Một 1, 2010 lúc 1:46 sáng

    • hí hí, Thiên thúc trong Ô Hắc í lị ;]]… một thời tính nô …*mơ màng nhớ lại*

      Tháng Mười Một 1, 2010 lúc 12:00 chiều

  3. ahhhhhhhhh, nàng ui, sao chap nào cũng ngă1n wá, hok đã ghiê2n a (mặt dày hỏi). Tuy biết là đòi hỏi, cũng cảm tạ nàng lắm…nhưng vẫn là thấy hok đủ (mặt dày thêm). Ngày nào cũng mò lên mò xuống check mấy lần… (cạ cạ)

    Tháng Mười Một 1, 2010 lúc 12:22 chiều

  4. Ta thiết nghĩ thay vì trả lời ở bên “nhà” ta, thôi thì sang đây com cho nàng xem ra còn có nghĩa khí hơn:”>

    Bên nàng ngày càng xôm tụ nha, thiệt là hâm mộ mà *chớp mắt*

    Ta bên này ổn rồi mới dám lên, cơ mà vẫn phải lén lén lút lút, tại vốn Đam mỹ là nhà ta đã không chấp nhận ràu, huống chi chọn ngay cái bộ toàn mấy lời với cảnh nhạy cảm thế này vuốt mồ hôi, ta cũng đâu dám tùy tiện:-SS

    Hiện tại thì ta vẫn đang đi làm, tháng 1 năm sau mới bắt đầu nhập học ĐH:D Kể ra cũng không có trở ngại gì, ngoài chuyện buồn thúi ruột vì nhớ nhà:((

    Nàng thì sao? Ổn chứ? Nghe nói năm nay là thi cuối cấp lên ĐH phải không?

    Dù sao cũng cảm ơn nàng đã quan tâm ta *ôm hôn*

    ——-

    Hức, ta đọc cái chap này mà rợn người. Ô ô….đúng là quá dã man đi mà khóc

    Tên công chết tiệt kia, cầu cho ngươi sau này đừng mong có được một góc yêu thương của anh thụ *quay ngoắt*

    Kể ra thì tên nhỏ tuổi (bố láo) kia nom còn dễ thương hơn tên bác sĩ nhìn mặt thì đẹp mà lòng dạ ác thú như tên này :(( Chỉ toàn khổ thân cho anh thụ nhà ta thôi *khóc tiếp*

    Ô…ô…không chịu đâu, sao mà chưa chi đã cắt ngang màn hay ràu? (Miệng thì bảo ghét, sợ mà vẫn ham coi lắm=)))

    Yêu nàng, làm việc năng suất thế đi chứ *chớp mắt*

    Mà ta cũng phục nàng thật, làm một lúc mấy bộ=.=” Ta mới có 2 bộ mà quần qua quần lại chán nản muốn điên *cắn khăn*

    Chờ chap tiếp:X

    Tháng Mười Một 2, 2010 lúc 12:07 sáng

    • cuối tuần nên các nàng í rảnh lượn tung tăng í mà ^^

      cố lên nàng ơi, nhà đứa nào cũng thế thui, mama ta thì khác rì, được cái tập giấu diếm từ nhỏ nên quen ùi, bi giờ thì cứ bình thường, sở thích của mình có ai cấm dc đâu ^-^

      Đọc tới chap 40 thì công nhận anh Lan lạnh quá sức, hem phải lạnh lùng mà là cái kiểu xa cách do ko hiểu suy tính của anh í, mấy cái màn hành hạ bác thụ của anh í ta thấy cũng bt, chưa đên mức bệnh hoạn biến thái, nhưng là ta cũng hem thích bác bị hành hạ quá, gây tổn thương tinh thần còn nguy hiểm hơn thể xác à ‘__’

      Tháng Mười Một 2, 2010 lúc 12:10 chiều

  5. Đỗ Vân

    “Nam tử tóc dài híp lại hai mặt tựa như cười”
    – hai mắt

    Tháng Mười Một 5, 2010 lúc 12:25 chiều

  6. ta xin mạn phép hỏi là có chính xác bao nhiêu tên thiếu gia công tử trong phòng thía?????

    Tháng Bảy 9, 2012 lúc 10:32 chiều

(≧∇≦) | (*´▽`*) | ( ̄ー ̄) | (●^o^●) | ╮[╯▽╰]╭ | O(∩_∩)O | ╮(╯_╰)╭ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | *^﹏^* | Σ( ° △ °|||) | ~(‾▿‾~) | [* ̄︶ ̄]y | (⊙o⊙) |\("▔□▔)/ | (╬ ̄皿 ̄)凸 | (╯‵□′)╯︵┻━┻

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s